Đốc Quân phu nhân suy xét, cảm thấy lời Cố Khinh Chu nói cực kì có đạo lý, liền đồng ý.
Vì làm Cố Khinh Chu có chút thể diện, thậm chí Đốc Quân phu nhân còn chủ động tặng lễ phục cho Cố Khinh Chu.
Đây là hàng đặt từ Italy, vốn là tặng cho Nhị tiểu thư Đốc Quân phủ làm quà sinh nhật.
Đốc Quân phu nhân đánh giá dáng người Cố Khinh Chu, so với Nhị tiểu thư không khác lắm, vì vậy kêu người đưa tới Cố gia.
Cố gia như muốn nổ tung.
Tất cả mọi người khiếp sợ nhìn Cố Khinh Chu, bao gồm cả Cố Khuê Chương.
Không phải nói từ hôn sao?
Từ hôn, còn tặng quà cho Cố Khinh Chu làm gì?
Tần Tranh Tranh cùng Cố Tương cũng cảm giác không ổn, sắc mặt tím đỏ, đặc biệt là Cố Tương, dồn dập nhìn Tần Tranh Tranh, hy vọng tìm được sự an ủi từ trên mặt mẹ.
Nhưng sắc mặt Tần Tranh Tranh càng khó coi hơn.
Bà hai cùng bà ba cười nhạo, vui sướng khi người gặp họa, tiến đến bên người Cố Khinh Chu: “Nhìn lễ phục này, là chuyển từ Italy về đó nha, Đốc Quân phủ quả nhiên nhiều tiền lắm của! Khinh Chu tiểu thư, về sau phú quý, cũng đừng quên nhà mẹ đẻ đó.”
Cố Khinh Chu mỉm cười, không bởi vì lời nói của hai bà nhỏ mà thấp thỏm, cô nói: “Hai vị hiểu lầm rồi.”
Tần Tranh Tranh cũng nhận lễ phục.
Đáng tiếc, kích cỡ không quá thích hợp với Cố Tương cao ráo, chỉ có thể vừa với Cố Khinh Chu.
Tần Tranh Tranh hận đến cắn răng: “Không phải nói từ hôn sao, Đốc Quân phu nhân sao còn cho con quần áo?”
Bà ta ép hỏi trước mặt mọi người.
“Con cũng không biết.” Cố Khinh Chu vẻ mặt mờ mịt.
Cố Khinh Chu đơn thuần, làm nổi bật vẻ mặt tham lam của Tần Tranh Tranh cùng Cố Tương. Mà Tần Tranh Tranh càng ép hỏi, càng không thể che giấu được.
Cố Khuê Chương không nhịn được nữa, nhìn vợ và con gái làm trò hề, cả giận nói: “Tất cả về phòng!”
Cố Khinh Chu liền ôm lễ phục về phòng nghỉ.
Hôm nay Cục hải quan nghỉ ngơi.
Cố Khuê Chương ở nhà cả ngày, trong phòng im ắng, ngay cả Cố Tam hết thuốc tê đều đau đến khóc, cũng chỉ cắn môi rớt nước mắt, không dám ồn ào.
Gần đến giờ cơm trưa, Cố Khinh Chu xuống lầu, nói với Cố Khuê Chương ngồi đối diện ở phòng khách xem báo chí: “Cha...... con lần đầu tiên vào thành, không biết trong thành có những gì, con có thể đi ra ngoài xem không?”
Cố Khuê Chương phiền lòng.
Ngẩng đầu, chạm đến đôi con ngươi thủy tinh, thanh thuần trong suốt của con, thậm chí có thể phản chiếu bóng dáng của ông ta.
Ông ta có thể nhìn thấy một người ba vĩ đại ở trong mắt con gái.
Cố Khuê Chương còn nhớ rõ khi Khinh Chu còn nhỏ, đôi mắt rất linh hoạt, theo lời vú nuôi Lý nói, từ nhỏ Khinh Chu đã thông minh.
2: Lại gặp lại
Chuyện cũ từng chút nổi lên trong lòng, Cố Khuê Chương ý chí sắt đá cảm thấy có lỗi với con, trong lòng khó tránh khỏi mềm lòng: “Để chị của con dẫn con đi........”
Dứt lời, lại cảm thấy không ổn.
Cố Tương đang lo lắng cướp đoạt hôn nhân của cô trong vô vọng, há có thể đối xử tử tế với cô?
Hai em gái nửa đêm lại lấy kéo muốn giết cô.
Tóm lại, gia đình này đối với cô mà nói, hẳn là một hang hùm miệng sói.
“...... Chị Trần!” Cố Khuê Chương gọi người hầu.
Một người phụ nữ ba mươi tuổi, mặc trường sam thô màu xanh biển bước vào phòng khách.
Gương mặt chị Trần hiền từ, là người lo cơm nước trong phòng bếp Cố gia.
Cố Khinh Chu thức dậy sớm, cùng bà nói chuyện phiếm, bà rất thích Cố Khinh Chu.
“Chị Trần, chị dẫn theo Khinh Chu tiểu thư lên phố, đến mấy chỗ ăn uống, xem phim, mua hai bộ quần áo và giày dép gì đó.” Cố Khuê Chương nói.
Dứt lời, Cố Khuê Chương từ trong cặp móc ra ba tờ tiền màu hồng phấn, đưa cho chị Trần.
Ba mươi đồng.
Ba mươi đồng, cũng đủ cho Cố gia sinh hoạt nửa tháng, hôm nay lão gia rất hào phóng!
Chị Trần chạy nhanh lau khô tay, tiếp nhận tiền mặt, vui mừng nói câu “Dạ”.
Bà thay đổi bộ xiêm y sạch sẽ, liền mang theo Cố Khinh Chu ra cửa.
Cố Khinh Chu nói lời cảm ơn: “Cha, con đi đây!”