⬅ Trước Tiếp ➡

"Em không sợ nữa." Cô kiên định nói với Cảnh Nguyên Chiêu "Em muốn có con."
Nhan Tâm cứ không ngủ được.
Rõ ràng rất mệt, nhưng đầu óc lại hoạt động quá mức ma͙nh mẽ, làm cách nào cũng không thể tĩnh lại được.
Cô và Cảnh Nguyên Chiêu kết hôn rồi.
Lúc chuẩn bị, cô rất bình tĩnh, giống như đã quy hoạch vô số lần, tɾong đầu đều là cái đích đó, cắm đầu chạy về phía Cảnh Nguyên Chiêụ
Cô không nhìn ngang liếc dọc.
Cho đến khi thực sự trở thành vợ anh.
Có giấy kết hôn, cũng đăng báo tin kết hôn, còn có mẹ và bạn thân chứng kiến, trời đất làm mối, bọn họ là vợ chồng sống chung chăn, chết chung huyệt rồi.
Linh hồn Nhan Tâm, lắc la lắc lư, vô cùng nhẹ nhõm và vui sướng.
Đã rất lâu cô không có được niềm vui như vậy.
Trong niềm vui này, không có sự chua xót xen lẫn khi mất rồi lại tìm thấy, cũng không có nét mệt mỏi không thể che giấu sau khi đại thắng trở về.
Nó đơn thuần và nông cạn.
Niềm vui thuần túy nhất, có lẽ chính là như vậy.
"Không ngủ được à?" Cảnh Nguyên Chiêu trở mình, ôm cô lại vào lòng.
"Anh cũng không ngủ được à?" Nhan Tâm nép vào anh.
Cảnh Nguyên Chiêu "Nghĩ rất nhiều chuyện."
"Chuyện gì?"
"Anh chủ yếu nghĩ, đợi chúng ta về Nghi Thành, xử lý những chuyện sau đó thế nào mới không để em phải nhẫn nhịn mọi chỗ giống như mẹ anh." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Em sẽ tự bảo vệ mình."
"Anh biết." Cảnh Nguyên Chiêu hôn lên tóc của cô "Châu Châu Nhi, chúng ta..."
"Chúng ta sẽ không thuận buồm xuôi gió, mà anh muốn che mưa chắn gió cho em." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu gật đầu "Đúng."
"Hoa tɾong nhà kính không trải qua mưa gió, cuối cùng sẽ ra sao? Mẹ rất tốt, cả đời bà ấy đều có mục tiêu rõ ràng. Trí tuệ của bà ấy ban phước cho ba đời." Nhan Tâm nói "Em muốn giống như bà ấy."
"Rất vất vả."
"Tự mình nắm lấy mới an tâm. Không sợ chịu khổ, em bằng lòng sát cánh chiến đâύ cùng anh." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu bật cười.
Anh nâng cằm cô lên, hôn lên môi cô.
Đêm đầu đông tuyết rơi, yên tĩnh không một tiếng động, tuyết trắng che lấp toàn bộ dấu vết, chỉ còn lại hai người bọn họ.
Nụ hôn của Cảnh Nguyên Chiêu càng lúc càng sâu, không khí trở nên nóng bỏng và dính dáp, khiến Nhan Tâm không thể thở nổi.
"Châu Châu Nhi, mở mắt ra, nhìn anh." Ngón tay anh, nhẹ nhàng vẽ lên xương quai xanh của cô, tê tê dại dại.
Nhẹ nhàng lại ngứa ngáy.
Nhan Tâm mở mắt, nhìn anh chằm chằm. Mắt cô ươn ướt, vì mê say mà phủ lên một tầng mông lung, đặc biệt ngoan ngoãn và ngây thơ.
Tay cô nâng lên, vuốt ve bụng dưới của anh. Cảm nhận sự rắn chắc và thớ thịt của cơ bắp, còn có một tầng mồ hôi mỏng rịn ra trên da.
Ngón tay Nhan Tâm chạm phải một giọt mồ hôi trượt từ ngực anh xuống.
Thần trí cô hỗn độn, đưa đầu ngón tay đó vào miệng, nhẹ nhàng mút một cái.
Động tác và biểu cảm này khiến toàn thân Cảnh Nguyên Chiêu căng cứng, lập tức trút hết "ý chí", đầu hàng trước cô.
Anh kéo cô dậy.
"Châu Châu Nhi, hôn anh đi." Anh thì thầm.
Toàn thân Nhan Tâm mềm nhũn, dựa vào lồng ngực đang thở gấp của anh, lấy hết sức lực mười hai phần. Môi cô cọ qua cánh môi anh như chuồn chuồn đạp nước, lại đi hôn cằm anh.
Cô vùi đầu vào hõm vai anh, môi răng nhẹ nhàng cắn anh, toàn thân Cảnh Nguyên Chiêu như run rẩy rùng mình một cái.


⬅ Trước Tiếp ➡