Khách sạn lớn Khải Duyệt.
Thời điểm Tịch Giản Cận cùng Bạc Sủng Nhi đến, người phục vụ đã sớm xếp hàng chờ chực đã lâu.
Tịch Giản Cận cùng Bạc Sủng Nhi đặt chính là phòng ở tầng hai, mới vừa định tiến vào cầu thang, liền thấy Tần Thánh từ bên trongđi ra.
Tần Thánh cũng không có ăn cơm, đang định tìm người ăn cơm cùng, vừa mới bắt gặp Bạc Sủng Nhi, liền chạy toies, nói: "Không bằng cùng nhau ăn cơm di?"
Bạc tiểu thư, tiêu chuẩn thu phí như thế nào? 【7】
Bạc Sủng Nhi ngược lại không có ý kiến, cười híp mắt gật đầu, nói: "Tốt."
Tất nhiên tốt, dĩ nhiên cô biết Tịch Giản Cận tìm cô là vì người nào, chỉ cần Tần Thánh ở, anh liền không tiện mở miệng, cô chính là muốn làm anh quýnh lên, ai bảo anh vì người đàn bà khác chứ!
Tịch Giản Cận thấy Bạc Sủng Nhi đồng ý, tự nhiên cũng không nói gì, ba người liền vào phòng.
Bạc Sủng Nhi mới vừa ngồi xuống, chọn món ăn, liền vươn tay, hướng về phía Tịch Giản Cận nói: "Tiền đâu hả?"
Ngược lại sắc mặt Tịch Giản Cận không có quá biến hóa lớn, từ túi áo rút một tờ chi phiếu, giao cho Bạc Sủng Nhi.
Tần Thánh kỳ quái nhìn, vừa muốn mở miệng, lại bị Bạc Sủng Nhi ở dưới gầm bàn hung hăng mà đạp một cước, nhưng ngay sau đó liền thấy Bạc Sủng Nhi đối với mình dứt khoát nói: "Anh cũng thế, một trăm ngàn, lấy ra. . ."
Cái gì một trăm ngàn?
Tần Thánh hoàn toàn bị làm cho u mê, mà Bạc Sủng Nhi lại không có cho Tần Thánh bất kỳ cơ hội mở miệng, thản nhiên cười, nghiêng nước nghiêng thành: "Mặc dù chúng ta quan hệ thật là tốt, tuy nhiên không thể phá hư quy củ, theo em ăn cơm, đều phải bỏ tiền. . . Một trăm ngàn. . . A Thánh, anh sẽ không định không đưa ra chứ. . ."
Nói xong lời cuối cùng, Bạc Sủng Nhi bắt đầu cắn chữ phun ra, Tần Thánh tất nhiên biết uy hiếp trong lời nói của cô, đáy lòng đem Bạc Sủng Nhi mắng vạn vạn lần, chính mình cũng không nên cọ bữa cơm này, lại cọ ra mất một trăm ngàn!
Bạc Sủng Nhi hướng về phía Tần Thánh vung vẫy tay chỉ, Tần Thánh bất đắc dĩ, chỉ có thể từ túi móc chi phiếu, tại chỗ ký xuống, đưa cho Bạc Sủng Nhi.
Bạc Sủng Nhi lại nhận lấy, nhìn chi phiếu hai nghìn vạn trong lòng bàn tay, không nhịn được ngoắc ngoắc môi, trong lúc bất chợt cô cảm giác mình thật là tài tình. . . Ăn cơm cũng có thể kiếm tiền!
Tần Thánh nhìn bộ dạng Bạc Sủng Nhi dương dương đắc ý, không nhịn được có chút nội thương, lúc ba người nói chuyện, Tần Thánh cũng là thường xuyên thiên vị Tịch Giản Cận, nhiều lần làn Bạc Sủng Nhi muốn sặc.
Bạc Sủng Nhi tức giận, soi mói vô cùng, nói thức ăn mặn, nắt người ta làm lại, mấy trăm ngàn một món ăn, lãng phí như vậy, đúng là quá không có nhân đạo!
Tần Thánh liền không nhịn được nói: "Lãng phí là chuyện vô đạo đức!"
Tịch Giản Cận vẫn duy trì tư thái quý công tử ưu nhã, mỗi lần cùng người nói chuyện, đều là hai mắt nhìn chăm chú vào nhau, nâng chén va chạm, uống một hơi cạn sạch, thong dong thanh nhã.
Bạc tiểu thư, tiêu chuẩn thu phí như thế nào? 【8】
Bạc Sủng Nhi nhìn đầy mẳt, tâm tình cũng tốt, nhìn chằm chằm Tịch Giản Cận, sau đó liền bùm bùm đánh trả Tần Thánh.
" Đối với em mà nói, không lãng phí mới là chuyện không đạo đức! Tập đoàn Bạc Đế nhiều tiền như vậy, nếu như em không tiêu giúp, như vậy chỉ có vào chứ không có ra, càng ngày càng nhiều, em sợ mọi người buồn bực vì không biết xài như thế nào cho hết, cho nên em vì mọi người giải sầu, mọi người hẳn là cũng cảm tạ em "
Bạc Sủng Nhi nghịch ngợm nói, Tần Thánh một câu cũng nói không nên lời, Tịch Giản Cận thì bưng chén rượu cười một tiếng, nhiều năm trôiqua, cô vẫn trước sau như một nhanh mồm nhanh miệng. . .
"Bạc Sủng Nhi, da mặt em thật dầy!"
"Cảm ơn khích lệ ! Chẳng qua A Thánh, nếu anh nói em thật là lợi hại, có lẽ em sẽ càng cao hứng a! Chẳng qua nói lại, em thật đúng là lợi hại nhất. . . Ở trên thế giới này, Bạc Tình là lớn nhất, nhưng mà Bạc Tình càng lợi hại, nhưng cũng không thế thoát khỏi lòng bàn tay Thất Thất, Thất Thất sợ cái gì nhất, sợ nhất chính là em khóc a. . . Em muốn làm gì, trở về chỉ cần nhỏ hai giọt nước mắt, thì cái gì cũng có thể làm được rồi!"
Bạc Sủng Nhi dương dương đắc ý nói, ánh mắt nhìn chằm chằm Tịch Giản Cận, vẫn nhìn a nhìn, nhìn lòng của cô, cũng ấm áp giống như một vũng xuân nước, chẳng qua là đeo vẻ đau thương.
Cô cùng a Thánh, một xướng một họa nói hồi lâu như vậy, làm sao anh cũng không thèm sáp lưỡi vào nói chuyện?
Trước kia anh không phải như thế, mặc dù cũng rất chững chạc, nhưng là lại rất biết chậm rãi mà nói. . .
Bảy năm này, ước chừng bảy năm, Tiểu Tịch của cô, rốt cuộc đã trải qua những gì, ngay cả tính cách, cũng thay đổi nhiều đến thế?
Bạc Sủng Nhi cảm giác mình có chút đau lòng.
"Em lợi hại nhất? Nhưng anh không có cảm thấy thế đâu! " Tần Thánh bĩu môi, sau đó xấu xa cười, chỉ chỉ hạ thân Tịch Giản Cận, tiến tới bên tai Bạc Sủng Nhi, gằn từng chữ không có ý tốt nói: "Bọn anh làm đàn ông đều có vật kia, có thể khi dễ phụ nữ bọn em nhỉ? Em cảm thấy em có thể lợi hại hơn bọn anh sao?"
Tịch Giản Cận sắc mặt ửng đỏ, nhẹ nhàng cúi đầu.
Bạc Sủng Nhi âm thầm vươn tay, hung hăng véo eo Tần Thánh, anh nói cái lời vô vị gì thế?
Song, một giây sau Bạc Sủng Nhi liền đảo mắt, trong lúc bất chợt chuyển đến bên người Tịch Giản Cận, không có ý tốt tiến tới bên tai của anh.
Hơi thở như lan, toàn bộ hướng về phía bên tai của anh thổi tới, cảm giác được thân thể của anh căng thẳng, cô mới mở trừng hai mắt.
Sau đó Bạc Sủng Nhi cắn hàm răng, chỉ chỉ nửa thân dưới của mình, mềm nhũn nói: "Nhưng là, mẹ em nói, chỉ cần em có vật này, muốn ăn bao nhiêu cái vật kia là có thể ăn bấy nhiêu cái!"
Bạc tiểu thư, tiêu chuẩn thu phí như thế nào? 【9】
Tần Thánh vốn là đang uống nước trà, nghe được Bạc Sủng Nhi nói như vậy, nhịn không được, liền phun ra ngoài, sau đó khom người, cong thắt lưng, cầm lấy khăn giấy ôm miệng, ho không dứt!
Tịch Giản Cận không biết nên khóc hay cười, bản thân anh luôn trầm tĩnh, khiến cho anh cũng không có giống như Tần Thánh thất thố như vậy.
Duy chỉ có Bạc Sủng Nhi là mặt không đỏ, tim không nhảy, tự nhiên tự đắc ngồi ở chỗ đó, lung la lung lắc cái hai chân tinh tế, cầm lấy đôi đũa, đặt ở miệng cắn, sau đó từ trên xuống dưới đem Tần Thánh đánh giá một lần, nghiêm trang thu hồi nụ cười, có chút nghiêm túc nói: "Lời tuy đột nhiên nói ra, nhưng A Thánh anh cũng đừng suy nghĩ nhiều, em sẽ không ăn anh. . ."
"Đến khi anh ấy. . . " Bạc Sủng Nhi quay đầu, nhìn Tịch Giản Cận, "Nếu như anh ấy vẫn khóc van xin em, bản thân em có thể suy nghĩ không từ chối anh ấy. . ."
Tần Thánh cũng khắc chế không được nữa cười ra tiếng, Bạc Sủng Nhi chỉ nhìn về phía Tịch Giản Cận, phát hiện anh chẳng qua là bưng rượu đỏ, mặt mày lạnh như băng, thờ ơ.
Tần Thánh ăn được không sai biệt lắm, nhìn đồng hồ, liền mở miệng nói: "Công ty có việc, đi trước, hai người tiếp tục?"
Vừa nói, vừa đứng dậy, tất nhiên cần cho Bạc Sủng Nhi cùng Tịch Giản Cận một chút thời gian riêng tư, ai ngờ Tần Thánh nghiêng đầu, hướng về phía Bạc Sủng Nhi vứt ra một cái ánh mắt, lại phát hiện đáy mắt Bạc Sủng Nhi một mảnh hàn quang sáng như tuyết hướng chính mình bắn qua.
Tần Thánh toàn thân run run một chút, đầu nhanh chóng quay đi, liền vội mở miệng nói: "Cái kia. . . Buổi tối hôm qua là đi xengười khác tới, không có lái xe, cho nên, Sủng Nhi em cho anh mượn chìa khóa xe được không? Để cho, liền phiền toái. . . Tịch công tử đưa Sủng Nhi trở về?"
Bạc Sủng Nhi nghiêng đầu, nhìn thoáng qua Tịch Giản Cận hỏi ý kiến, lại nghe thấy thanh âm Tịch Giản Cận trầm thấp truyền đến: "Được."
Bạc Sủng Nhi lúc này mới hài lòng cười cười, làm ra một bộ nữ vương mười phần, giơ lên chìa khóa xe của mình, ra vẻ miễn cưỡng đem chìa khóa xe đưa tới trong tay Tần Thánh, "Xăng rót đầy, xe rửa, còn phải đánh sáp bảo dưỡng!"
Khỏi phải nói đáy lòng Tần Thánh rất buồn rầu, nếu như có thể, anh là tuyệt đối sẽ bóp chết cái người phụ nữ vô sỉ này!
Bạc tiểu thư, tiêu chuẩn thu phí như thế nào? 【10】
Gặp qua không biết xấu hổ, nhưng chưa từng thấy qua không biết xấu hổ như vậy đấy!
Bạc Sủng Nhi nhìn Tần Thánh ngẩn người, trong lúc bất chợt chuyển tay, hướng khuôn mặt tuấn mỹ phi phàm của Tần Thánh ném tới, Tần Thánh hoảng hốt, vội vươn tay ra bắt được, vuốt khuôn mặt chính mình thiếu chút nữa bị hủy dung, tức giận hô: "Bạc Sủng Nhi! Em khinh người quá đáng!"
Bạc Sủng Nhi cầm dao ăn lên, hướng Tần Thánh quơ quơ, Tần Thánh trong lúc bất chợt liền biết điều một chút ngậm miệng, nắm chìa khóa xe, hướng ngoài cửa, vội vã chạt ra ngoài, lời tức giận đền giữu trong lục phủ ngũ tạng, từ từ tiêu hóa.
Chỉ còn lại Tịch Giản Cận cùng Bạc Sủng Nhi, Bạc Sủng Nhi ngược lại mím môi, không nói, thần thái tự nhiên ngồi ở chỗ đó, ánh mắt cũng không có nhìn Tịch Giản Cận một cái, không có ai biết đáy lòng của cô, rốt cuộc suy nghĩ cái gì.
Tịch Giản Cận vẫn đang đợi thời khắc này, ánh mắt của anh lạnh lùng, nhìn chằm chằm Bạc Sủng Nhi, khẽ giật giật môi: "Tôi nhớ, giới giải trí cùng tòa báo đều có một chút quy định. . . Có một số việc, tất cả mọi người đều biết, nhưng sẽ không náo loạn tung ra."
Bạc Sủng Nhi biết anh tìm đến cô là vì chuyện của Triệu Tố Nhã, nhưng là không nghĩ tới đợi đến Tần Thánh rời khỏi, anh liền đi thẳng vào vấn đề.