⬅ Trước Tiếp ➡
Anh cũng hoàn toàn kinh ngạc theo.
Trước mắt là một màn... . . . Cái người phụ nữ miệng ngậm áo ngực, tất chân mới đeo một nửa, tư thế đứng bất nhã... . . . Mặc cho ai nhìn cũng đều cảm thấy không biết nên khóc hay cười!
Em muốn tôi phụ trách làm sao? (2 )
Bạc Sủng Nhi lập tức ý thức được bộ dạng mình thế nào, lập tức muốn đứng thẳng người, ai biết tất chân quấn ở hai chân, không cẩn thận, thân thể nho nhỏ, liền lấy tư thế cực kỳ bất nhã mà ngã ra đất.
Tịch Giản Cận cho dù luôn luôn có tự chủ tốt, nhìn thấy Bạc Sủng Nhi năm lần bảy lượt hiện lên bộ dạng bất nhã, cũng không nhịn được cong khóe môi, anh đi thẳng tới bên cạnh bàn ăn, thả túi giấy lên.
Bạc Sủng Nhi âm thầm cắn răng, tự nhận xui xẻo đứng lên, nhanh chóng lấy áo choàng tắm, bao lấy chính mình, sau đó trừng mắt, khí thế mười phần nói với Tịch Giản Cận: "Tịch Giản Cận, anh phải phụ trách với em!"
Tịch Giản Cận nhíu mày, không nói lời nào.
Bạc Sủng Nhi cắn cắn bờ môi hông nhuận, đi chân đất về phía Tịch Giản Cận, vươn tay, lấy từ trong túi ra hộp sữa bò nóng, thong thả ung dung thổi nói: "Em từ khi tỉnh lại, toàn thân trần truồng không mặc gì, cho nên, nhất định anh phải chịu trách nhiệm với em!"
Bạc Sủng Nhi cảm giác chính mình mười phần vô lại, cô biết rõ buổi tối hôm qua cái gì cũng không có phát sinh, nhưng vẫn không cần mặt mũi cọ về phía Tịch Giản Cận, ngộ nhỡ anh cự tuyệt, thanh danh của cô đời nay sẽ liền bị hủy!
Thế nhưng dù vậy, vậy thì thế nào?
Trước mặt là Tiểu Tịch tình thâm của cô, cô cả đời này coi như vô lại, cũng chỉ vô lại với một mình anh!
Tịch Giản Cận nghe được như vậy, sắc mặt không có thay đổi lớn, chỉ là bình tĩnh nhìn Bạc Sủng Nhi một hồi, sau đó vươn tay, kéo cô vào ngắm trong ngực, sau đó cúi đầu xuống,tiến gần bên tai cô, bình ổn mà trong sáng âm điệu chầm chậm truyền đến, sát vì yên ổn nhân tâm.
"Bạc Cẩm."
Anh nhìn cô chằm chằm, nhưng không có lên tiếng, buổi tối hôm qua Bạc Sủng Nhi ỷ vào trời tối có thể cùng anh vô lại, bây giờ là dưới ban ngày ban mặt, sắc mặt cô liền hơi đỏ, hơi thở có chút lộn xộn, không nhịn được mở miệng nhẹ giọng trả lời một câu: "Hả?"
Tịch Giản Cận nhìn da thịt trắn nộn của cô, nhìn thấy vô cùng đẹp mắt mị hoặc, anh lại giật giật khóe miệng, tinh tế cười khẽ, môi dời đến bên tai cô, ngữ khí nhẹ nhàng, tiếp gần gũi ôn tồn.
"Em muốn tôi phụ trách làm sao?"
Anh cách cô cực kỳ gần, hơi thở đều phun lên da thịt cô, cô chỉ cảm giác được có một tầng hơi nóng phả vào, đại não có chút hỗn loạn, vươn tay, miễn cưỡng bắt lấy cánh tay anh.
Em muốn tôi phụ trách làm sao? (3 )
Lại không muốn yếu thế, cố gắng tiến tới bên môi của anh, khẽ mở miệng: "Ví dụ như... . . . Cưới em?"
Ánh mắt Tịch Giản Cận, hai mắt híp lại, cẩn thận quan sát cô, bọn họ cách nhau rất gần, anh vươn tay, xẹt qua khuôn mặt của cô, nâng lên cái cằm tinh xảo của cô, ánh mắt quan sát khuôn mặt của cô từng chút.
Nhìn khiến Bạc Sủng Nhi có chút rung động, ánh mắt anh nhìn cô như vậy, giống như điều tình, anh có thể đột nhiên cúi đầu xuống... . . .
Hôn cô.
Đáy lòng của cô căng thẳng, hiện tại mới biết, thì ra Tiểu Tịch của cô, cũng có thể phong tao như thế.
Tịch Giản Cận chậm rãi cúi đầu, càng đến gần môi cô, Bạc Sủng Nhi nín thở, lông mi vụt sáng, lòng bàn tay cô cũng đổ đầy mồ hôi.
Khi môi của anh, dừng lại ở trước môi cô, anh bỗng nhiên nhếch môi cười nói: "Thôi đi, thay quần áo đi."
Lập tức, anh buông thân thể cô ta, khôi phục bình thường, lùi lại hai bước, bưng trà lạnh trên bàn lên, ngửa đầu uống cạn.
Thân thể Bạc Sủng Nhi khẽ run, nhìn cổ họng Tịch Giản Cận lên xuống, cô cũng cảm thấy toàn thân mình giống như bị thiêu đốt.
Cô đứng chải tóc, đột nhiên cảm thấy thời gian bảy năm qua đi, cô có chút không hiểu rõ Tịch Giản Cận, tuy nhiên lại vẫn nghe theo anh, xoay người đi thay quần áo, sau đó lúc này mới phát hiện Tịch Giản Cận hai tay ôm ngực, đứng ở nơi đó, trực tiếp nhìn chằm chằm cô, tư thế ung dung, giống như là muốn thưởng thức một màn mỹ nhân thay đồ.
Bạc Sủng Nhi chỉ chỉ ra cửa, ra hiệu Tịch Giản Cận ra ngoài, Tịch Giản Cận lại dứt khoát dựa vào bàn, cầm một bình sữa, cực kỳ nhàn nhã uống: "Đã đều phải có trách nhiệm, em còn ngượng ngùng cái gì?"
Bạc Sủng Nhi bị anh làm cho sững sờ, quả thực không nghĩ tới quý công tử nho nhã, hào hoa phong nhã, cũng sẽ có lúc nhanh mồm nhanh miệng như thế!
Cô cầm quần áo nhìn quanh một chút, sau đó bỏ ngượng ngùng xuống, liền vươn tay, cởi áo choàng tắm của mình ra.
Buổi tối hôm qua không có mở đèn, cô mới to gan như vậy, bây giờ bị một người đàn ông nhìn chằm chằm vào, Bạc Sủng Nhi không thể không thừa nhận, cô thấy mình vô lại còn chưa đủ!
Chỉ là, cô trời sinh ngông cuồng, đã diễn đến trình độ như thế, thì không thể bỏ dở nửa chừng.
ngươi muốn cho ta làm sao phụ trách? (4 )
Mạnh mẽ quyết tâm, cắn răng, cô liền cởi dây áo choàng tắm ra, vừa muốn buông tay, lại nhìn thấy Tịch Giản Cận đứng ở trước mặt mình, ngăn trở động tác của cô, đem buộc dây lưng cô vào lại lần nữa.
Bạc Sủng Nhi nhìn Tịch Giản Cận, đáy mắt không hiểu, lấy tư thế mười phần nữ vương nhìn anh, khiêu mi, hỏi thăm.
"Đã làm không được, thì đừng khó dễ chính mình."
Tịch Giản Cận thần sắc đã khôi phục nhất quán đạm mạc: "Ta sở dĩ lưu đến hiện tại, là có chút lời nói không thể không nói với ngươi rõ ràng. Dù sao chúng ta tương lai nhìn thấy thời cơ còn có rất nhiều."
"Em cũng biết, tôi là nghe theo sắp xếp của tổ chức, triệu hồi về thành phố X, phối hợp một số việc trong quân khu, có thể sẽ ở thật lâu, cũng có thể là cả một đời không trở về bộ đội nữa."
Những vẻ mặt kia của Bạc Sủng Nhi, tan thành mây khói, cô đứng thẳng người, nhìn Tịch Giản Cận, biết rõ anh có ý ý gì, lại vẫn hỏi một câu: "Anh có ý gì?"
"Ý anh chính là, anh và em tương lai chỉ là quan hệ Bạc gia và Tịch gia hòa thuận, không trộn lẫn bất kỳ tình cảm gì, nói như vậy, em hiểu không?"
Tịch Giản Cận cười khẽ, trên gương mặt tuấn mỹ cũng không có nửa điểm chần chờ.
"Anh cứ như vậy chắc chắc em muốn dây dưa tình cảm với anh?" Bạc Sủng Nhi theo phản xạ đánh trả.
Tịch Giản Cận nghe được vậy, lạnh lùng lườm cô một chút, ngữ điệu nặng nề: "Tốt nhất là không có."
Tay Bạc Sủng Nhi siết thành ngắm đấm, móng tay bóp vào trong lòng bàn tay, đáy lòng cô đau, trên mặt lại phải tươi cười: "Tịch Giản Cận, anh thật dứt khoát."
Tịch Giản Cận cười nhạt một tiếng, coi như tán dương nhận lấy, sau đó giống như nghĩ tới gì, nghiêng người về phía Bạc Sủng Nhi, sau đó vô cùng thành khẩn nói: "Có chuyện cần xin lỗi em, thật xin lỗi... . . . Buổi tối hôm qua anh hôn em... . . ."
Trong lòng Bạc Sủng Nhi xuất hiện ra một đám lửa, cùng với cô hôn môi cũng nói xin lỗi?
Bạc Sủng Nhi nhìn Tịch Giản Cận, tình tình trời sinh nuông chiều nhất thời hiện ra, "Tịch Giản Cận, anh đủ rồi! Có phải hôm nay anh muốn em khó chịu hay không? ! Người đàn ông cùng em hôn môi nhiều vậy, anh cho rằng em thiếu nụ hôn kia của anh sao?"
Tịch Giản Cận không có lên tiếng, chỉ là nhìn cô, dáng vẻ rất bình tĩnh, "Vậy tạm biệt!" .
Em muốn tôi phụ trách làm sao? (5 )
Dứt lời, liền quay người rời đi.
Bạc Sủng Nhi nhìn lấy bóng lưng anh, đột nhiên nhíu mày, hô: "Dừng lại!"
Cô trời sinh khí thế, Tịch Giản Cận cũng không yếu, lại ngại được trong nhà dạy phải tôn trọng người khác, nên thật sự dừng lại, quay đầu, nhìn cô, chờ cô nói chuyện.
Tịch Giản Cận đã thành thói quen, nói chuyện với người khác, đều sẽ nhìn vào người kia, biểu thị chính mình đang nghe, rất tôn trọng.
Bạc Sủng Nhi đối với ánh mắt của anh, có một chút hoảng hốt, kỳ thật cô không muốn yếu thế, tuy nhiên lại vẫn không tự chủ được mềm nhũn.
Bảy năm, ròng rã bảy năm, cô một mực tìm anh, chờ anh, thẳng đến hiện tại, cô mới biết được, thì ra anh vào bộ đội, hồ sơ bị quốc gia bảo mật, trở thành tin mật của nước nhà, khó trách cô tìm không được nửa điểm tin tức của anh!
⬅ Trước Tiếp ➡