⬅ Trước Tiếp ➡
“Đây là áo ngủ của em hả?” Anh hơi hơi nhăn lại mi, đứng lên, đôi tay nhét ở trong túi, không muốn làm cô chú ý tới khác thường giữa hai chân chính mình.
“Em chỉ mang theo cái này, lúc ở nhà cũng mặc như vậy a. Nơi này có máy giặt sao? Em muốn đem quần áo giặt sạch.” Trong tay cô cầm quần áo dơ.
Lộ Ngộ lấy qua sọt quần áo dơ của mình ý bảo cô bỏ vào: “Chờ lát nữa anh đem xuống dưới lầu giặt giúp em.”
Cô cong lưng, cổ áo to rộng lộ ra cặp thỏ con kia, thịt đô đô, phía trên còn mang theo bọt nước trong suốt, theo đầṳ ѵú nhỏ hồng chậm rãi lăn xuống.
Lộ Ngộ nuốt nuốt, giọng nói khụ đến muốn bốc lửa, chịu không nổi cô thanh thuần câu dẫn như vậy nhất.
“Em cũng có thể tự đi, anh nói cho em ở đâu, em có thể tìm được.”
Lộ Ngộ lắc đầu: “Em vẫn là ở trong phòng đi.” Đám đàn ông độc thân trong ký túc xá nếu nhìn đến một tiểu tiên nữ xinh đẹp đáng yêu như vậy, chắc chắn đều nhào lên đi.
“Lộ Ngộ ca, ngày mai anh phải đi làm sao?”
“Ngày mai không cần. Cẩn Niên, em chừng nào thì trở về? Em lén chạy ra như vậy làm ba mẹ em biết thì làm sao bây giờ?” Anh nhìn nhìn di động, cũng không còn sớm nữa.
“Chiều ngày mai em liền đi, ba mẹ em sẽ không biết đâu. Anh có phải đang giận em hay không?” Cẩn Niên tiến lên vài bước, thử thăm dò hỏi.
“Đúng, bởi vì em không nghe lời. Em đã lên lớp 12 rồi, không thể làm loạn như vậy nữa. Thi đại học là chuyện rất quan trọng, không thể qua loa.” Lộ Ngộ nghiêm túc mà nhìn cô.
Cô mím môi, đôi mắt có chút hồng, ủy khuất mà nói: “Em biết, chính là em nhìn đến lá thư kia của anh thật sự rất buồn. Em muốn gặp anh một lần, muốn cùng anh nói đôi lời.”
Lộ Ngộ không biết muốn mở miệng như thế nào, anh đích xác đã làm cô đau lòng, cô kỳ thật cũng không sai cái gì, chính là thích một người không thích hợp với cô.
Cẩn Niên tiếp tục nói: “Nếu anh thật sự không muốn nhìn đến em, em sau này sẽ không tới nữa.”
Lộ Ngộ thở dài: “Được rồi, không đề cập tới chuyện này nữa, đi lên giường nằm đi. Anh đi giặt quần áo. Đêm nay em ở chỗ này đỡ đi. Lát nữa anh đi phòng kế bên ngủ.” Anh chỉ chỉ giường của mình.
Cẩn Niên vừa nghe liền lập tức ôm lấy anh nói: “Không cần, Lộ Ngộ ca, anh đừng bỏ lại em. Nơi này em trời xa đất lạ, anh đi rồi em sẽ rất sợ, anh ở lại với em được không?”
Lộ Ngộ khó xử mà nói: “Không được, Cẩn Niên, anh đã có bạn gái, phải chú ý khoảng cách, như vậy đối với em không tốt…”
“Cầu xin anh được không? Anh ở lại với em đi, chiều mai em liền đi rồi, về sau cũng không biết có thể tới nữa hay không? Anh cũng nói rất lâu đều không tính về nhà, chúng ta khi nào có thể gặp lại đều không xác định. Lộ Ngộ ca, em thật sự rất nhớ anh, cầu xin anh.” Cô giơ lên khuôn mặt nhỏ, nước mắt lưng tròng, cực kỳ đáng thương.
Lộ Ngộ nghe lời cô nói, trong lòng ê ẩm, cô lẻ loi một mình xối mưa chạy tới, liền vì gặp anh một lần, anh xác thật không thể nhẫn tâm đem cô bỏ lại: “Được rồi, anh không đi nữa. Mau đi nằm đi, đừng để bị cảm lạnh.” Anh nắm lấy cánh tay lạnh băng của cô.
“Ân, vậy anh nhanh lên trở về nha.” Cẩn Niên quyến luyến.
“Biết rồi, sẽ không lừa em đâu.” Nói xong, Lộ Ngộ cười cười, nhịn không được ở trên trán cô nhẹ nhàng bắn một chút. Sau đó lại thúc giục cô nằm xuống, đắp lên chăn mỏng: “Được rồi, nằm một lát đi, mệt mỏi liền ngủ sớm một chút.” Cô nắm chặt ngón tay anh tha thiết mà nói: “Anh đừng bỏ lại em a…”
“Đã nói với em là sẽ không mà, đồ ngốc. Ai gõ cửa cũng đều không được mở, biết không?” Lộ Ngộ cầm sọt quần áo dơ đi xuống phòng giặt dưới lầu, trước khi đi dặn dò nói.
“Em nhớ rồi.”
Có người quen nghe nói chuyện của Lộ Ngộ lại đây hắc hắc cười xem náo nhiệt: “Đó là ai a? Bạn gái mới?”
Lộ Ngộ lạnh mặt không kiên nhẫn nói: “Nhiều chuyện.” Anh giặt quần áo xong, vội vàng trở lại phòng ngủ, mở cửa ra, còn may, cô vẫn là ngoan ngoãn mà nằm ở trên giường. Anh khép cửa lại, đi ra ban công phơi quần áo của cô, mơ hồ giống như nghe được tiếng Cẩn Niên khóc nức nở, anh cả kinh, vội vàng hỏi: “Cẩn Niên, là em đang khóc sao?”
“Lộ Ngộ ca, đau quá…” Thanh âm nhỏ bé yếu ớt của cô truyền đến.
“Làm sao vậy? Nơi nào không thoải mái?” Anh đạp lên thang, vươn người chạm vào cô bé đưa lưng về phía anh.
Cẩn Niên lật người, khuôn mặt nhỏ nhăn thành một đống, thân mình đều đang phát run: “Đau quá, bụng đau quá…”
“Có phải ăn bánh cuốn không thoải mái hay không? Anh lấy thuốc cho em …”
Anh muốn chạy đi, Cẩn Niên lại lôi kéo tay áo anh: “Không phải… Là em tới cái kia…” Cô có chút khó có thể mở miệng, Lộ Ngộ cũng giật mình tại chỗ, vài giây sau mới phản ứng lại là có ý gì. “Kia, kia làm sao bây giờ? Có cần đi phòng y tế hay không?” Hàm Thanh chưa bao giờ bởi vì loại chuyện này làm khó Lộ Ngộ, cho nên anh cũng không hề có kinh nghiệm.
Cẩn Niên đau đến cắn môi dưới, hữu khí vô lực mà nói: “Không có việc gì, chính là bụng đau, có thể là hôm nay trời quá lạnh.” Cô ngồi dậy muốn đi phòng vệ sinh thay băng vệ sinh. Cô nhìn xem giường đệm, cũng may không có làm dơ khăn trải giường. Lộ Ngộ đỡ cô xuống dưới, nhìn cô ôm bụng đau đến ứa ra mồ hôi lạnh: “Thật sự không cần gặp bác sĩ sao?”
Cô xua xua tay, đi phòng vệ sinh sửa sang xong lại một lần nữa trở về nằm xuống.
⬅ Trước Tiếp ➡