⬅ Trước Tiếp ➡
“A, ô ô ô, đau quá.” Giọng của Giản Dương yếu ớt đứt quãng như tiếng một con mèo nhỏ, cậu cuộn mình lại, nhắm nghiền mắt, khẽ nức nở trên sàn nhà vệ sinh bẩn thỉu và lạnh lẽo, giống như vẫn chưa thoát ra khỏi ác mộng, nhưng bộ dạng này của cậu thực sự đã khơi dậy sự chinh phục của Lăng Dật.
Một tay Lăng Dật nhấc cậu lên khỏi mặt đất, nắm lấy đầu cậu rồi ấn cậu ngồi lên bồn cầu, rồi bắt đầu thô bạo chà đạp đầṳ ѵú đáng thương của Giản Dương, dùng ngón tay chà xát thật mạnh cho đến khi hai hạt đậu càng lúc càng đỏ, to lên, lộ ra màu sắc của quả mọng sắp thối.
Nhìn Giản Dương trong lúc ngủ mơ vẫn vô tình hé mở cánh môi hồng nhuận, xinh đẹp căng mọng như hai đóa hoa nở rộ quyến rũ người ta nếm thử.
Lăng Dật cảm giác được du͙© vọиɠ của mình đang gào thét, hắn thậm chí còn cảm thấy hai mắt đỏ bừng, trong lòng nóng như có lửa đốt, càng ngày càng kịch liệt.
Không chút do dự, hắn kéo khoá quần, đem thứ cương nóng kia hung hắn tiến vào, khi qυყ đầυ của côn ŧᏂịŧ cọ vào cánh môi mềm mại, Lăng Dật chỉ cảm thấy da đầu tê dại, một cỗ hưng phấn không thể kiềm chế nổi lên, so với cảm giác lúc hắn dùng tay hoàn toàn khác biệt.
Kɧoáı ©ảʍ trong nháy mắt kia đã mang lại cho Lăng Dật rất nhiều động lực, hắn nhanh chóng đưa côn ŧᏂịŧ vào miệng Giản Dương, dùng tay còn lại bóp miệng Giản Dương mở to hơn nữa, sau đó thẳng lưng, hung hăng hoạt động, tiếp tục chà đạp nam sinh đáng thương đang hôn mê này.
Trong lòng Lăng Dật không hề có cảm giác tội lỗi, hắn cảm thấy Giản Dương là tự chuốc lấy, chỉ là một đứa con riêng mà thôi, còn mơ tưởng ngồi ăn chung với bọn họ.
Đúng là nằm mơ.
Hắn ghét nhất chính là loại con của kẻ thứ 3 không biết tốt xấu này, chính là tiện, luôn muốn trèo cao, mang dòng máu của kỹ nữ, không giấu được bản chất phóng đãng, ai cũng có thể làm chồng của mình.
Hôm nay hắn nhất định phải dạy cho loại ti tiện cái này một bài học, cho chúng biết rằng sự giàu có không dễ dàng leo lên được.
Nước bọt trong suốt chảy ra từ khóe miệng Giản Dương, mang theo vết máu mờ mờ, Lăng Dật liên tục cọ xát như thế, khoé môi Giản Dương sớm đã rách ra, mang theo vết thương rất nhỏ, cánh môi sưng đỏ, da^ʍ mỹ diễm lệ.
Lăng Dật cho rằng Giản Dương vẫn còn hôn mê, xuống tay càng không phân nặng nhẹ.
Giản Dương cố gắng hết sức nhắm hai mắt, làm như đang hôn mê, cậu nuốt từng ngụm tϊиɧ ɖϊ©h͙, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ để lấy tϊиɧ ɖϊ©h͙ của Lăng Dật, nhưng hệ thống nói dùng miệng sẽ không tính, cậu bắt buộc phải dùng tiểu huyệt phía dưới để thu thập, hơn nữa mức độ thu thập phải đủ 5 thứ, đồng thời hảo cảm của Lăng Dật đối với cậu phải đạt 100.
Nhiệm vụ này rất khó, ở thế giới này có 6 yêu cầu công lược đồ vật, mỗi người cần thu thập 5 lần tϊиɧ ɖϊ©h͙, hơn nữa còn phải đạt đủ 100 điểm hảo cảm, hệ thống cũng không có biện pháp nào mới phải đi lừa dối cây nấm nhỏ này.
May mắn thay, Giản Dương không có quá nhiều khái niệm về những điều này, cậu cũng không có cảm giác xấu hổ của con người, vì vậy cậu sẽ không cảm thấy xấu hổ khi bị ép buộc làʍ t̠ìиɦ với đàn ông.
Sau khi Giản Dương nghe hệ thống nói dùng miệng cũng vô dụng, cậu trở nên im lặng, hệ thống có chút lo lắng, vì sợ nấm nhỏ sẽ không làm nữa, nhưng Giản Dương không hề tức giận, ngược lại có chút hứng thú hỏi hệ thống: "Thống thống, tϊиɧ ɖϊ©h͙ của con người là bào tử nấm của chúng ta sao?"
Hệ thống cũng không phải con người, nó chỉ là máy móc được đưa thông tin của văn minh nhân loại vào mà thôi, nghe Giản Dương hỏi câu này, nó trả lời: “Có thể, dù sao cũng phải giống nhau, cũng đều là sinh linh.”
“Đúng rồi ký chủ, vô hiệu hoá cảm quan sắp hết tác dụng, cậu nắm bắt thời gian, năng lượng của tôi cũng sắp cạn kiệt, rời đi trước đây.”
“Ồ, được rồi, ngươi đi đi.”Sau khi ngoan ngoãn trả lời Giản Dương cũng không hỏi thêm gì nữa, bắt đầu trộm đánh giá dươиɠ ѵậŧ của mục tiêu công lược đang cắm trong miệng mình.
Thật lạ nha.
Giản Dương vẫn chưa hiểu cách thức sinh sôi nảy nở phức tạp của con người, mấy cây nấm như bọn họ không làm như này đâu.
Cây nấm như bọn họ không cần kẻ khác, chỉ một cây nấm cũng có thể sinh ra vô số cây nấm nhỏ khác.
⬅ Trước Tiếp ➡