Thiếu Gia Mong Manh
Chương 14:
⬅ Trước Tiếp ➡
Tuy nhiên, rõ ràng dưới bàn tay của Thẩm Uyên thì rất trơn tru, nhưng một khi đổi thành Thẩm Dư Đình chính mình làm, lại không tự chủ được mà vô cùng căng thẳng. Thẩm Uyên nhìn đến cậu vừa mới cắm một đốt ngón tay vào, thân thể liền đột nhiên cứng đờ, tưởng rằng bảo bối của hắn bị đau, liền vội vàng rút tay ra, nhẹ nhàng an ủi:
"Không sao cả, từ từ sẽ làm được.”
Thẩm Dư Đình cắn cắn môi, đem mặt vùi vào ngực Thẩm Uyên. Cậu nói không nên lời, bản thân không phải bởi vì đau đớn, mà chính là nhớ tới cảm giác Thẩm Uyên dùng lưỡi thao cậu...
Thẩm Dư Đình cảm thấy có điều gì đó không ổn. Mặc dù mối quan hệ của cậu với baba vẫn luôn tốt, thậm chí so với những gia đình khác còn có phần hơi thân mật, nhưng cậu biết rõ giữa hai người không nên tồn tại một mối quan hệ như vậy.
Bọn họ đã vượt qua ranh giới…..
Đáng sợ chính là, cậu lại không muốn dừng lại. Sự đυ.ng chạm thân thể đến từ baba, không chỉ làm thân thể sung sướиɠ vạn phần, mà trong lòng còn đạt được sự thỏa mãn thật lớn.
Trải qua một cuộc hôn nhân thất bại như vậy, cậu sợ rằng kiếp này sẽ không thể chấp nhận được thêm một người đàn ông nào nữa. Cậu tình nguyện, ở bên Thẩm Uyên cả đời.
....
Lần đầu tiên trong đời, Thẩm Dư Đình xao nhãng trong lúc nghiên cứu.
Suy nghĩ càng ngày càng miên man, động tác trên tay cũng ngừng lại.
Đột nhiên, một danh từ quen thuộc lọt vào tai - đó là tên công ty của Thẩm Uyên.
Thẩm Dư Đình ngẩng đầu, nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, vài đồng nghiệp đang bận tán gẫu chuyện phiếm.
“… Nghe nói có người tới gây sự.” Một nữ đồng nghiệp trạc tuổi Thẩm Dư Đình vừa từ phòng nghỉ trở về, dường như vừa đọc được tin tức.
“Này, ai biết, không chừng người ta thật sự bị oan.” Người đàn ông ở một bên có chút phản bác.
Một người nữa phản bác:
“Không phải, người trong cuộc nói rằng chính người kia muốn đền bù nhiều hơn, nhưng không đàm phán được với nhau nên xảy đến cơ sự này”.
Những người khác cũng nhập hội tham gia, mở miệng nói:
"Dù sao, bất kì lý do gì cũng không được đả thương người khác. Nghe nói tên đó còn mang theo dao."
"Mọi người nói gì ?"
Thẩm Dư Đình - Người không bao giờ quan tâm đến những cuộc buôn chuyện nhảm nhí này, đột ngột mở miệng hỏi:
“Là có người bị thương sao?”
Các đồng nghiệp có chút kinh ngạc với phản ứng của Thẩm Dư Đình, người không bao giờ quan tâm đến những chuyện tầm phào, nhưng vẫn cẩn thận giải thích:
“Đúng vậy, hình như sếp lớn của họ đã bị đâm một nhát. Ở ngay tại lễ cắt băng khánh thành ở trung tâm mua sắm đó."
Như thể bị một tảng đá lớn va vào, cơ thể Thẩm Dư Đình chấn động. Mọi chuyện thực sự là trùng khớp, Thẩm Uyên hôm nay trước khi ra ngoài đã nói với cậu rằng hôm nay sẽ đi tham gia lễ cắt băng khánh thành ...
Thẩm Dư Đình nhanh chóng tháo kính bảo hộ, thậm chí không kịp thu dọn thí nghiệm, vội vã đi ra ngoài. Ra đến hành lang, cậu thậm chí còn chạy rất nhanh.
Sau khi lên taxi, Thẩm Dư Đình cuối cùng cũng nhớ ra sự tồn tại của điện thoại. Cậu có chút luống cuống tay chân, vội vàng lấy điện thoại di động trong túi ra, bấm bấm.
Tiếng bíp vang lên một hồi lâu, nhịp tim Thẩm Dư Đình như dần chìm xuống. Ngay ở thời điểm gần như tuyệt vọng, điện thoại cuối cùng cũng kết nối.
“Alo, baba!”
Cậu thậm chí không kịp chờ đợi đối phương lên tiếng, liền vội vàng mà mở miệng.
Giọng nói của Thẩm Uyên xuyên qua loa, truyền rõ ràng đến tai Thẩm Dư Đình giữa những tiếng ồn ào, trấn an trái tim đang hỗn loạn.
“Đình Đình, xảy ra chuyện gì?”
"Ba…baba không sao chứ? Con vừa xem tin tức, thật sự là bị đâm sao? Hiện tại ở bệnh viện nào?"
Thẩm Uyên khựng lại hai giây, rồi mới trả lời:
“Không cần lo lắng, ba ba không có việc gì. Đừng xem những tin tức đó, ta lập tức liền về nhà.”
Hắn trong lòng có chút ảo não, không nghĩ Thẩm Dư Đình đã biết chuyện. Không ngờ mấy kênh phương tiện truyền thông đó lại đưa tin nhanh đến vậy.
Thẩm Dư Đình chậm rãi thả lỏng thân thể, ít nhất giọng nói của baba nghe cũng ổn. Cuối cùng nghe Thẩm Uyên thuyết phục, cậu mới vòng trở về nhà.
Chờ Thẩm Uyên cũng về đến nhà, Thẩm Dư Đình mới biết được, ba ba vẫn là lừa mình. Nói rằng không sao, nhưng tay phải bị băng vải bọc đến kín mít.
Thẩm Uyên vừa về đến nhà thấy vẻ mặt của bảo bối, liền biết cậu đang suy nghĩ cái gì, cố ý làm bộ thoải mái mà nâng tay lên, an ủi nói:
“Chỉ là bị cắt một đường thôi, thật sự không nghiêm trọng.”
Trên đường về còn thấy trên mạng đăng tin mình “Bị thọc một đao”, tin đồn thất thiệt suýt nữa khiến hắn phì cười.
Cũng khó trách được vì sao Thẩm Dư Đình lại lo lắng như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡