Phong cách tổng thể của căn phòng đã được quyết định từ trước, tường màu trắng, một số thiết kế trang trí được thêm sau đó, bộ chăn trên giường được thay bằng màu vàng cam dịu dàng, bên cửa sổ có một bó hoa hồng phấn, xinh xắn và nữ tính.
Để ý thấy ánh mắt của Lộ Tuệ Tuệ, Lộ Niên Niên sờ chóp mũi mình, chột dạ nói.
"Bó hoa này là em mới mang từ phòng em qua đây."
Lộ Tuệ Tuệ nhìn Lộ Niên Niên, nghĩ về thông tin được viết trên Baidu, cô đoán "Trước đã để hoa tulip ở đó phải không?"
Lộ Niên Niên gật đầụ
Cô ấy sẽ không còn tin tưởng vào Baidu nữa.
"Cái này thì đúng."
Cô nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của Lộ Niên Niên, nói với cô ấy.
"Chị thích hoa tulip thật."
"Vậy ạ?"
Mắt của Lộ Niên Niên sáng lên.
"Vậy bây giờ em đi lấy cho chị ngay đây."
"... Ừm."
Nhìn Lộ Niên Niên lại chạy ra khỏi phòng, Lộ Tuệ Tuệ bất giác cười khẽ.
Cô nhận ra Lộ Niên Niên khác xa so với những gì được viết trong tiểu thuyết, rõ ràng là một cô bé dễ thương.
Sau khi mang hoa tulip tới, Lộ Niên Niên lén nhìn Lộ Tuệ Tuệ, thử hỏi.
"Bó hồng phấn này em mang về nhé?"
Đó là hoa người cô ấy thích tặng.
Lộ Niên Niên lại chạy đi chuyến nữa, khi quay lại, Lộ Tuệ Tuệ đã vào phòng thay đồ.
Trong phòng thay đồ có giày dép, túi xách và nhiều bộ quần áo hợp với cô, nếu không ngoài dự đoán của cô thì có vẻ như Lộ Cảnh Sơn đã sắp xếp cho người mang đến nhà.
Lộ Niên Niên giới thiệu sơ qua cho cô, sợ cô sẽ thấy phiền nên không ở lâu trong phòng của Lộ Tuệ Tuệ.
Trước khi đi, cô ấy nhắc nhở Lộ Tuệ Tuệ.
"Chị muốn gì thì có thể gọi cho em bất cứ lúc nào."
Lộ Tuệ Tuệ đồng ý.
Sau khi cô ấy đi, Lộ Tuệ Tuệ đi quanh phòng một vòng, lúc này mới nằm phịch lên giường.
Sau một ngày vất vả, cả thể xác và tinh thần của Lộ Tuệ Tuệ đều cảm thấy mệt mỏi.
Cô nhắm mắt, đang chuẩn bị nghỉ ngơi một lát rồi đi tắm thì điện thoại reo lên.
Ngay khi cô nhấc máy, Nhạc Nhạc kích động nói.
"Chị Tuệ Tuệ Chị quen Lộ Niên Niên hồi nào vậy?"
Lộ Tuệ Tuệ "Gì?"
Nhạc Nhạc nói to.
"Cách đây năm phút, Lộ Niên Niên đã ấn follow chị trên Weibo Chị không biết sao ạ?"
"... Chị không lướt Weibo."
Nhạc Nhạc "Chị không phấn khích à?"
Lộ Tuệ Tuệ bình tĩnh nói "Phấn khích."
Nhạc Nhạc "..."
Sao cô ấy không cảm nhận được tí tẹo nào vậy cà.
Nhạc Nhạc thở dài, lẩm bẩm.
"Có điều hiện tại mọi người đều nói là Lộ Niên Niên lỡ tay, đợi lát nữa chắc chắn sẽ unfollow chị."
Nghe vậy, Lộ Tuệ Tuệ nằm lăn trên giường.
"Chắc không phải lỡ tay đâụ"
Nhạc Nhạc sửng sốt, ngạc nhiên hỏi.
"Sao chị biết?"
"Đoán."
Lộ Tuệ Tuệ thấy hơi đau đầu, chuyển sang chủ đề khác.
"Em gọi điện cho chị chỉ vì chuyện này à?"
Lúc này, Nhạc Nhạc mới nhớ đến việc cần nói.
"Chị Phái bảo em nói với chị rằng đạo diễn đã đồng ý cho chị đóng phim lại, nhưng suất diễn của chị sẽ bị cắt đi một nửa."
Lộ Tuệ Tuệ "Chị biết rồi."
Nhạc Nhạc ngẩn người.
"Chị Tuệ Tuệ không giận à?"
"Bình thường."
Lộ Tuệ Tuệ ngáp một cái, nói.
"Bị cắt vai diễn thì chị sẽ nhẹ nhàng hơn một chút."
Nhạc Nhạc "..."
Sau khi cúp máy, Lộ Tuệ Tuệ nằm trên giường nghĩ về bộ phim cô sẽ quay vào ngày mai.