⬅ Trước Tiếp ➡
Lộ Tuệ Tuệ “Bài viết trên không phải tôi đăng.”
Đăng xong, cô háo hức đọc phần bình luận.
Đương nhiên, bình luận đầu tiên vẫn là mắng cô, nói miệng cô suốt ngày nói dối, hỏi cô tại sao vẫn còn mặt mũi đăng mấy thứ này lên được.
Cô ké fame đã chưa, rốt cuộc khi nào mới chịu dừng.
Trong những bình luận phản cảm, cuối cùng Lộ Tuệ Tuệ đọc được một bình luận mà cô muốn thấy nhất. Có người chỉ ra rằng dưới cuối bài post trên có một câu mà cô không hay dùng lắm, rất có thể không phải cô đăng thật.
Đương nhiên, dù không phải cô đăng thì cũng là ekip của cô đăng, mắng cô không sai chút nào.
Lộ Tuệ Tuệ lướt vài lần, không tiếp tục tự làm bản thân khó chịu nữa.
Ngược lại, cô đi xem lại những Weibo mà nguyên chủ từng đăng, phát hiện thật đúng là… loại có thể chọc giận fans của đối phương.
Cô thở dài thườn thượt, tự hỏi có nên xóa những bài Weibo đó không, nhưng còn chưa kịp nghĩ thì Nhạc Nhạc đột nhiên đưa điện thoại cho cô, thận trọng nói.
“Là chị Phái ạ.”
Trần Phái phát hiện mình bị Lộ Tuệ Tuệ chặn vì vẫn luôn không gọi được cho cô.
Chị ta hết cách, đành phải gọi điện cho Nhạc Nhạc.
Lộ Tuệ Tuệ không làm khó bé trợ lý của mình, đặt điện thoại xuống và mở loa ngoài.
Vừa mở lên, chất giọng chói tai của Trần Phái vang lên.
“Lộ Tuệ Tuệ, cô điên rồi hả? Hôm nay cô bị điên cái gì thế? Cô có biết cô vừa đăng cái gì không…”
Lộ Tuệ Tuệ lùi về sau để tránh tai bị thương.
Nghe Trần Phái mắng xong, cô mới bình tĩnh nói một câụ
“Chị Phái à, em thấy chị mới là người nên đi khám bác sĩ, chị không chỉ không nghe rõ lời em nói mà chị còn không hiểu nội dung bài đăng Weibo của em là gì, vấn đề này nghiêm trọng lắm.”
Nghe thấy lời cô nói, Trần Phái suýt nữa không thở nổi.
“Lộ Tuệ Tuệ ”
Chị ta cắn răng cảnh cáo.
“Có phải cô cho rằng mình cánh cứng rồi không, cô đừng quên cô còn điểm yếu trong tay tôi đấy.”
Chị ta kìm nén cơn tức và nói.
“Bây giờ cô lập tức xóa bài đăng vừa rồi ngay đi.”
Lộ Tuệ Tuệ ngẩn ra, cô muốn biết điểm yếu đó là gì.
Lúc đọc tiểu thuyết, cô thường xuyên đọc đến đoạn bố mẹ và người đại diện của nguyên chủ thường xuyên nhắc đến hai chữ điểm yếu này, nhưng mãi đến khi cái kết cục dở tệ kia kết thúc, cô vẫn không biết điểm yếu này là gì.
Thấy cô im lặng, Trần Phái cười lạnh.
“Thế nào, biết sợ rồi à?”
Chị ta nói tiếp.
“Cho cô một phút để xóa bài Weibo đi, cô mà không xóa thì tôi sẽ công bố mấy thứ kia của cô cho người ta biết.”
Cuộc gọi lại kết thúc.
Nhạc Nhạc nhìn Lộ Tuệ Tuệ ngồi tại chỗ không động đậy, nhẹ giọng nói.
“Chị Tuệ Tuệ, không thì để em xóa thay chị nhé?”
“Không cần.”
Lộ Tuệ Tuệ nhìn lên.
“Thật ra chị cũng rất muốn biết điểm yếu mà Trần Phái nói là cái gì.”
“A?”
Vài phút sau, bài Weibo vừa rồi đã biến mất.
Là Trần Phái xóa.
Lộ Tuệ Tuệ nhìn điện thoại, đau khổ nghĩ, cô đã làm đến thế rồi mà tại sao Trần Phái vẫn không chịu lấy điểm yếu ra?
Buổi chiều, Nhạc Nhạc vừa đi, căn chung cư nhỏ hẹp của Lộ Tuệ Tuệ lại có một vị khách tới.

⬅ Trước Tiếp ➡