⬅ Trước Tiếp ➡

Ông cụ Hoắc đích thân tiếp đãi và mời ông ấy vào trong nhà.
Vị cao tăng đó bảo ông cụ không cần lo lắng, nói anh mệnh quý, được thiên đạo che chở, không ai có thể hại được.
Còn lý do khiến anh đột ngột hôn mê là vì thần thức của anh đã bước vào một thế giới khác và đang chìm đắm trong đó, không muốn quay về.
Chỉ cần triệu hồi thần thức của anh về là có thể tỉnh lại ngay lập tức.
Tuy ông cụ Hoắc nửa tin nửa ngờ chuyện đó, nhưng sau khi đã thử đủ mọi cách mà bảo bối cháu trai vẫn không tỉnh lại, ông cụ cũng đành để cao tăng thử một lần.
Không ngờ cao tăng thật sự đã khiến anh tỉnh lại.
Ông cụ Hoắc mừng rỡ vô cùng, muốn tặng cho cao tăng một khoản tiền lớn, nhưng ông ấy lại từ chối, nói rằng cứu người là thuận theo thiên đạo, tất cả đều là số mệnh an bài.
Trước khi rời đi, cao tăng tặng anh một chiếc nhẫn ngọc, nói rằng nó có thể giúp trừ tà tránh dữ, và dặn khi đã đeo vào thì đừng tùy tiện tháo ra, trừ phi một ngày nào đó gặp được người định mệnh của đời mình.
Lúc ấy anh còn nhỏ, chưa hiểu “người định mệnh” là gì, nên liền hỏi cao tăng.
Cao tăng mỉm cười, xoa đầu anh, dịu dàng nói “Người định mệnh là nửa kia sau này của cháu, là người sẽ cùng cháu đi hết cuộc đời.”
“Năm cháu hai mươi lăm tuổi, sẽ gặp được cô ấy. Cô ấy sẽ cứu mạng cháu, và sẽ mở miệng xin chiếc nhẫn ngọc này. Đến lúc đó, cháu mới có thể tháo nó ra.”
“Về sau, cô ấy sẽ là người bảo vệ cho cháụ”
Những lời của cao tăng, anh tuy vẫn nhớ rõ, nhưng chưa bao giờ đặt nặng trong lòng.
Anh không tin cao tăng có thể đoán trước được việc xảy ra hai mươi năm saụ Ngay cả chuyện ngày mai còn không ai dám chắc thì nói gì đến một mối nhân duyên hai mươi năm saụ
Anh sẽ gặp người như thế nào, yêu ai, chính bản thân còn chưa biết.
Nhưng những chuyện xảy ra sáng nay lại giống hệt với lời tiên đoán của cao tăng.
Cô gái tên Khương Nguyễn Nịnh ấy đã cứu mạng anh, và cũng chính miệng hỏi xin chiếc nhẫn ngọc.
Nếu lời tiên đoán của cao tăng là thật, vậy thì Khương Nguyễn Nịnh chính là nửa kia định mệnh của anh.
Anh và cô, định sẵn sẽ còn gặp lại.
Trong đầu Hoắc Trầm trăm mối suy nghĩ đan xen, bên tai chợt vang lên giọng nói dè dặt của Nghiêm Minh “Anh Hoắc, hay là liên hệ với cô Khương, để cô ấy đến xem thử?”
Nghiêm Minh nói ra câu ấy là vì trước đây anh ta từng gặp chuyện kỳ lạ.
Năm ba tuổi, anh ta cũng từng đột ngột hôn mê, bà nội phải mời một bà đồng trong thôn đến xem. Bà đồng nói là bị kinh sợ mà mất hồn, rồi không biết dùng cách gì, cuối cùng cũng gọi hồn anh ta về được.
Giờ đây, Hoắc Thư Đình cũng đang hôn mê bất tỉnh không rõ lý do.
Nghiêm Minh liền nghĩ, liệu có phải cũng giống khi xưa, bị hoảng sợ mà mất hồn?
Vì vậy cơ thể mới không có triệu chứng bệnh rõ ràng, nhưng lại mê man không tỉnh.
Nghiêm Minh trước đó không dám nhắc đến chuyện này, bởi biết rõ ông chủ của mình không tin vào chuyện thần quỷ, sợ nói ra lại khiến anh Hoắc khó chịụ
Nên vừa rồi, anh ta chỉ rào trước thử phản ứng, thấy Hoắc Trầm không tỏ thái độ chối bỏ hay tức giận gì, mới dám đưa ra đề nghị mời Khương Nguyễn Nịnh đến xem bệnh cho Hoắc Thư Đình.


⬅ Trước Tiếp ➡