⬅ Trước Tiếp ➡

Nhìn cô gái trẻ mặt mày tái nhợt, không biểu cảm bước vào, Phó Cẩn Ngôn hơi sững lại, ánh mắt thoáng qua vẻ ngỡ ngàng, rồi sắc mặt nhanh chóng trầm xuống.
Bạch Ấu Vi đang nằm trong lòng anh ta, gương mặt xinh xắn như búp bê hiện rõ vẻ hoảng loạn, vội vàng đẩy anh ta ra “Cô Khương, tôi và anh Cẩn Ngôn không phải như cô nghĩ đâu, cô đừng hiểu lầm.”
Nhưng Phó Cẩn Ngôn không cho cô ta rời khỏi vòng tay, cánh tay dài ôm ghì lấy eo cô ta đầy chiếm hữu, giữ chặt cô ta trong lòng.
Anh ta ngẩng đầu nhìn cô gái đang đứng ở cửa, nét mặt điển trai góc cạnh lạnh lùng, không chút cảm xúc “Đã thấy hết rồi thì chia tay đi.”
“Năm mươi triệu, một căn biệt thự view sông. Điều kiện là cô không được nói với bất kỳ ai về chuyện từng hẹn hò với tôi, ngoài ra, sau này nếu Ấu Vi cần truyền máu, cô phải đến ngay khi được gọi.”
Nói xong, anh ta thấy cô gái vẫn đứng im tại chỗ, mặt không biểu cảm.
Đôi mắt sâu thẳm như bầu trời đêm của cô nhìn chằm chằm vào anh ta, ánh mắt phủ một tầng sương mờ không thể nhìn thấụ
Phó Cẩn Ngôn khựng lại, cau mày.
Giọng anh ta mang theo vài phần khó chịu “Cô còn muốn gì nữa?”
Khương Nguyễn Nịnh chậm rãi nhếch môi, bàn tay buông thõng bên người siết chặt lại thành nắm đấm, từng chữ rõ ràng vang lên “Tôi muốn hai người... cặp đôi chó má các người... chết đi.”
Phó Cẩn Ngôn sững sờ, sau đó giận dữ hét lên “Cô nói gì cơ?”
Nhìn gương mặt từng khiến cô mê muội kia, Khương Nguyễn Nịnh bước lên, giáng ngay một cái tát vang dội.
“Chát ” Một bên mặt Phó Cẩn Ngôn lệch hẳn sang một bên, còn chưa kịp phản ứng thì một cái tát nữa đã quét lên nửa mặt còn lại.
Mười vết ngón tay đỏ rực hằn rõ trên khuôn mặt giả tạo điển trai ấy.
Bạch Ấu Vi trợn tròn mắt, hét lên không thể tin nổi “Khương Nguyễn Nịnh, cô làm gì vậy Cô điên rồi à Sao cô lại dám đánh...”
Chưa kịp dứt lời, Khương Nguyễn Nịnh đã trở tay tát thêm hai cái nữa, từng tiếng “bốp bốp” vang lên giòn tan.
Mặt Bạch Ấu Vi lập tức sưng phù, cô ta ôm mặt bật khóc “Anh Cẩn Ngôn, em đau quá...”
Phó Cẩn Ngôn bị mấy cái tát đánh cho choáng váng.
Một lúc lâu sau mới hoàn hồn lại, nhìn thấy gương mặt sưng như đầu heo của Bạch Ấu Vi đang rúc trong lòng mình khóc lóc thảm thiết, dáng vẻ yếu đuối đáng thương ấy khiến anh ta lập tức dâng trào cơn phẫn nộ.
Anh ta bật dậy, gầm lên “Cô dám đánh Ấu Vi Tôi ra lệnh cho cô lập tức xin lỗi ”
Khương Nguyễn Nịnh bật cười lạnh.
Đầu ngón tay cô nhanh chóng kết ấn, miệng lẩm nhẩm mấy câu, rồi búng một cái, một luồng sáng bạc mà người thường không thể thấy bay xuống rơi ngay dưới chân anh ta.
Phó Cẩn Ngôn vừa đứng dậy thì đột nhiên trượt chân, ngã cái rầm xuống đất.
Anh ta đau đến tái mặt, trán túa đầy mồ hôi lạnh, cố gắng chống tay bò dậy thì phát hiện một chân hình như đã gãy, không thể nào đứng lên được.
Khương Nguyễn Nịnh mỉm cười đầy thỏa mãn.
Cuối cùng cô cũng làm được điều mà kiếp trước cô khao khát nhất.
Cô phủi tay, xoay người, không ngoảnh lại mà rời đi.
Khương Nguyễn Nịnh nhắm mắt lại, điều chỉnh hơi thở, vận hành luồng khí trong cơ thể.
Pháp quyết vừa rồi gần như đã tiêu hao toàn bộ linh lực còn lại của cô.


⬅ Trước Tiếp ➡