Hehe, đừng vội mừng. Nếu cảnh sát ra hiện trường mà phát hiện là báo tin giả thì cứ chờ ngồi tù đi
Vương An nhìn thấy Dương Tiểu Ni, đi thẳng về phía cô. Anh ta thở dài một tiếng rồi nói “Tiểu Dương, lại đến tìm hiểu tiến triển vụ án của em gái cô sao?”
“Không phải đâu, cảnh sát Vương, tôi biết em gái tôi đang ở đâu rồi. Anh có thể lập tức đi thực địa cùng tôi để cứu em ấy không?”
Trong buổi livestream không thấy rõ mặt Dương Tiểu Ni, nhưng vẫn nghe được giọng cô ấy.
Vương An khựng lại “Cô biết em gái cô ở đâu?”
“Đúng vậy.” Dương Tiểu Ni trông vô cùng lo lắng “Cảnh sát Vương, em gái tôi bị chôn trong khu rừng có những bông hoa vàng nở đầy. Em ấy vẫn còn sống. Anh có thể lập tức đưa người đến đó cứu em ấy ra không?”
Vương An lại sững người.
Vài cảnh sát trẻ phía sau anh ta cũng ngơ ngác chẳng kém.
Lúc này Vương An bỗng nhận ra camera của điện thoại Dương Tiểu Ni dường như đang hướng về phía mình.
Cùng lúc đó, một giọng nói trong trẻo vang lên từ điện thoại “Dương Tiểu Ni, đưa điện thoại cho cảnh sát Vương, tôi sẽ nói chuyện với anh ấy.”
Dương Tiểu Ni ngoan ngoãn đưa điện thoại cho Vương An, còn quay lại camera để hiển thị rõ khuôn mặt.
Vương An nhíu mày nhận lấy, cúi đầu nhìn thì thấy điện thoại đang trong chế độ livestream kết nối trực tiếp.
Ở đầu bên kia buổi livestream là một cô gái trẻ xinh đẹp.
Khương Nguyễn Nịnh hướng về phía Vương An nói “Anh là cảnh sát Vương đúng không? Tôi là Khương Nguyễn Nịnh, một streamer trên nền tảng Miêu Trảo. Những manh mối mà Dương Tiểu Ni vừa cung cấp đều là tôi nói cho cô ấy. Tôi cam đoan những thông tin ấy hoàn toàn chính xác, xin anh lập tức xuất cảnh đi cứu người.”
Vẻ mặt Vương An nghiêm túc, ánh mắt sắc lạnh “Cô Khương, cô có biết nếu vì muốn nổi tiếng mà bịa ra thông tin giả khiến cảnh sát phải đi thực địa thì hậu quả sẽ nghiêm trọng thế nào không?”
Khương Nguyễn Nịnh vẫn bình tĩnh như thường, gật đầu nói “Biết. Nếu tôi cung cấp thông tin sai sự thật, tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm pháp lý.”
Vương An nhìn dáng vẻ tự tin, điềm tĩnh của cô, cảm thấy cô không giống như đang bịa chuyện.
Anh ta hỏi tiếp “Cô biết cô ấy bị chôn ở đâu bằng cách nào?”
Khương Nguyễn Nịnh đáp “Tôi tính ra.”
Vương An sững lại, cứ ngỡ mình nghe nhầm. Cũng lúc này, anh ta mới nhận ra đây là một buổi livestream về đoán mệnh.
Sắc mặt anh ta lập tức trầm xuống, giận dữ quát “Vớ vẩn Cô...”
“Vương An, bốn mươi ba tuổi, sinh ra ở một huyện nhỏ nơi biên giới phía Bắc, sinh đúng ngày Rằm tháng Bảy âm lịch, ngày lễ Trung Nguyên. Tên khai sinh là Vương Chí Thành. Vì từ nhỏ sức khỏe yếu ớt, khó nuôi, nên gia đình đổi tên thành Vương An để cầu bình an trưởng thành.”
Khương Nguyễn Nịnh nói nhẹ nhàng như đang kể chuyện, nhưng khiến sắc mặt Vương An thay đổi ngay lập tức.
“Đội trưởng sinh ngày mười tháng Bảy âm lịch mà, cô nói sai rồi.” Một cảnh sát trẻ dưới quyền Vương An lập tức đứng ra phản bác “Đội trưởng, anh không cần phí lời với cô ta nữa đâụ Bây giờ mấy streamer vì câu view mà chẳng chừa thủ đoạn nào, đến cả cảnh sát cũng dám dựa hơi. Để em gọi cho nền tảng livestream, bảo họ chặn phòng livestream này lại.”
Cảnh sát trẻ kia vừa rút điện thoại ra thì nghe thấy Vương An bằng giọng đầy ngạc nhiên hỏi “Cô Khương, cô quen tôi à?”