Người đàn ông mặc đạo bào nghẹn lời, ngay lập tức đã xoay chuyển tình thế “Vậy thì xem con đường học hành của cháu thế nào ”
Tô Vân Thiều “Hóa 30 điểm, vật lý 40 điểm.”
Ngươi đàn ông cạn lời “…”
Thành tích tệ hại như vậy, trừ phi Văn Khúc Tinh hạ phàm làm gia sư kèm cặp 24/24 may ra mới có thể cứu được. Bằng không, với cái thành tích này dù có tính gãy ngón tay cũng chẳng thể tính ra.
Ông ta lăn lộn trong con phố đồ cổ này đã lâu, cũng chưa từng gặp phải khúc xương nào khó gặm đến thế. Trong lúc nhất thời ý chí chiến đấu đã bị khơi dậy.
“Vậy cháu có người thân bị thất lạc không?”
“Không có.”
Ông ta cắn răng “Tài vận Không có ai mà không muốn biết tài vận của bản thân như thế nào ”
Thật không trùng hợp, Tô Vân Thiều thiếu lộc, căn bản không cần tính. Một người hỏi một người trả lời, hai người cứ như vậy mà đi ra khỏi phố đồ cổ.
Tô Vân Thiều vẫy vẫy tay, lập tức có một chiếc taxi chạy đến. Trước khi lên xe cô còn tốt bụng khuyên ông ta một câu “Ông nhanh về nhà đi, lúc này con dâu của ông đang cần ông giúp đỡ đấy.”
Taxi đã đi đàn ông vẫn sững sờ tại chỗ. Cô bé chưa đến tuổi vị thành niên này có vẻ rất lạ mặt, nhìn thế nào cũng không giống như người trong nghề, tại sao cô bé lại biết ông có một đứa con trai, còn biết con trai của ông đã lấy vợ? Không lẽ cô bé là gián điệp do bên khác phái tới? Nhưng có gián điệp nào chỉ được 30 điểm hóa, 40 điểm lý cơ chứ?
Ông ta lắc đầu, xoay người quay về phố đồ cổ, nhưng càng nghĩ càng để ý tới câu nói của Tô Vân Thiều, vậy nên ông ta đã lấy điện thoại ra gọi về nhà.
“Vợ, bà có ở nhà không?”
“A Viên muốn ăn đùi gà, cho nên tôi đang ở trong chợ mua đùi gà cho nó.”
Người đàn ông đứng phắt dậy “A Viên ở nhà một mình sao?”
“Không sao đâu, tôi chỉ đi một tiếng rồi về liền.”
Trước đây vợ của ông ta vẫn đi chợ một mình, trong nhà chỉ còn lại con dâụ Nhưng hôm nay không giống ngày thường. Trái tim ông ta đập thình thịch, nhanh chóng thu dọn sạp hàng để trở về.
Lúc về đến nhà, ông đã nhìn thấy con dâu đang nằm trên đất, tay ôm bụng, đau tới mức không nói nên lời. Dưới váy đã thẫm đấm máu tươi.
“Ôi trời ơi ”
Lúc gia đình của người đàn ông kia đang nhốn nháo hoảng loạn chào đón thành viên mới thì Tô Vân Thiều đang cặm cụi vẽ bùa ở trong phòng. Cô cũng không vẽ mấy loại bùa quá khó, mấy loại mà cô vẽ chủ yếu là bùa bình an. Bút lông thấm đẫm chu sa lướt ở trên giấy bùa thô ráp. Vẽ ra nhưng nét vẽ mà người thường nhìn không hiểu, lá bùa vừa hoàn thành, trong nháy mắt phía trên liền xuất hiện một tia sáng màu vàng, chợt lóe lên rồi biến mất.
Vẽ liên tiếp mười tấm, Tô Vân Thiều gấp bùa bình an thành hình tam giác. Đang gấp đến tấm cuối cùng, bỗng nhiên có hai viên màu vàng nhỏ xuyên qua lớp cửa kính bay vào trong ngực cô.
Tô Vân Thiều giật mình, còn chưa kịp hiểu công đức này từ đâu mà đến, điện thoại đã vang lên, bên trên màn hình đã hiển thị hai chữ rất to Diêm Vương.
Điện thoại vừa kết nối, một giọng nói lạnh thấu xương vang lên bên tai cô “Ái chà, nhanh như vậy đã có được công đức rồi à.”
Không hiểu sao, Tô Vân Thiều lại nghe ra trong giọng nói của đối phương có ba phần trào phúng, ba phần trêu chọc, còn bốn phần còn lại......Là đòi mạng.
“Nếu tôi đã đồng ý với ngài, thì sẽ không quỵt nợ.” Hơn nữa, trên đời này làm gì có người dám quỵt nợ của Diêm Vương đại nhân
Diêm Vương “Vậy cô nhanh trả nợ cho bổn vương ”
Tô Vân Thiều lấy ra một chiếc hộp gỗ dài bằng nửa cánh tay từ trong vali. Bên trên tấm vải nhung màu đỏ là một cây bút lông đầy những vết nứt.