⬅ Trước Tiếp ➡
Nói xong, lại nhìn về phía Tô Vân Thiều, "Nhưng tôi không nghĩ tới, cô ấy lại tìm Thiên sư”.
Triệu Tình Họa không biết hai từ Thiên sư viết như thế nào, vì vậy cô ấy đã đưa màn hình điện thoại di động đến trước mặt Tô Vân Thiều để chứng thực.
Tô Vân Thiều gật đầu, cả bốn người lập tức tìm kiếm những từ ngữ và ghi chép có liên quan đến Thiên sư, bọn họ bị hoa hết cả mắt. Nếu bây giờ không phải là thời điểm thích hợp, bọn họ đều muốn xem hết “Thiên sư Chung Quỳ”.
“Tô Thiên sư”. Nữ quỷ lôi kéo nam quỷ và hai quỷ nhỏ cùng nhau khom lưng hành lễ, “Xin giúp đỡ chúng tôi tìm ra chân tướng, để chúng tôi có chết cũng phải chết cho minh bạch”.
Tô Vân Thiều không né tránh, trực tiếp nhận lễ của gia đình bốn quỷ, "Tôi cho rằng cô tốn sức như vậy là để tìm ra hung thủ”.
Nữ quỷ cười khổ "Cô ta đã chạy trốn đến nơi mà cảnh sát cũng không tìm thấy, tôi còn có thể làm gì đây? Cho dù tôi muốn hỏi cô ta vì sao phải tàn nhẫn sát hại cả nhà chúng tôi cũng không được”.
Nữ quỷ vừa nói ra lời này, vẻ mặt của nam quỷ đã có chút thay đổi.
Trong nhóm chát, bốn người cũng đang thảo luận.
Tần Giản Người chồng ngɵạı tình với bảo mẫu, không phải đã bị cảnh sát phát hiện rồi sao?
Bách Tinh Thần Có thể là do người chồng giấu kĩ nên người vợ không biết, hoặc là trong chuyện này còn có ẩn tình mà chúng ta chưa biết.
Lôi Sơ Mạn Vậy làm sao bây giờ? Có giúp không?
Triệu Tình Họa Phải giúp chứ Tớ không muốn mỗi tối đều gặp quỷ ở trong mơ
“Được thôi”. Tô Vân Thiều đáp ứng.
“Cảm ơn Tô Thiên sư " Nữ quỷ mừng rỡ, lôi kéo cả nhà cuống quít muốn hành lễ, lại bị một câu nói của Tô Vân Thiều ngăn cản.
Cô nói "Đừng vội cảm ơn tôi, trong nghề của chúng tôi, bất kể là ủy thác gì, đều phải có tiền thù lao.
“Thù lao”. Nữ quỷ sờ sờ quần áo, lúc chết cô ta đang mặc váy ngủ, ngay cả cái túi cũng không có, đương nhiên không tìm được thứ gì, “Tôi không có tiền, tôi cho cô vườn hoa hồng bên ngoài được không? Tôi chăm sóc chúng rất cẩn thận, hoa vẫn đang tươi tốt”.
Tô Vân Thiều "......”
Không cần Tô Vân Thiều trả lời, bốn người Tần Giản cũng cảm thấy không được.
Lôi Sơ Mạn "Cả nhà cô đều chết, cho dù chính miệng cô nói muốn đem vườn hoa hồng tặng cho cậu ấy, ai có thể biết được? Bất luận khi nào cô ấy tới đào hoa hồng, đều sẽ bị người ta coi là trộm”.
Nữ quỷ cũng lo lắng "Vậy làm sao bây giờ? Tôi có giấu chút tiền riêng, nhưng người đã chết rồi, số tiền còn lại trong tài khoản ngân hàng cũng không thể chuyển đi được nữa”.
Án mạng chưa kết thúc, cảnh sát chắc chắn vẫn đang theo dõi tài khoản ngân hàng của nạn nhân.
Nữ quỷ dám trả, Tô Vân Thiều cũng không dám nhận, "Không cần tiền, cô có thể trả thù lao bằng công đức của mình”.
“Công đức?" Cô ta sửng sốt, "Đó là cái gì? Làm sao mới có?”.
“Công đức là thứ mà cô đã tích được khi làm việc thiện lúc còn sống”.
Kỳ thật công đức không dễ dàng có được, Tô Vân Thiều chỉ nói ngắn gọn một câu, cũng không giải thích nhiều," Có công đức, kiếp sau có thể thuận lợi đầu thai, cô nên suy nghĩ thật kỹ”.
“Cô lấy đi”. Cô ta không chút do dự liền đồng ý, thái độ có chút khẩn trương, "Đời này sống còn chưa trọn, tính đến chuyện kiếp sau để làm gì? Làm thế nào để tôi cho cô công đức?”
“Xong việc rồi hãy nói”. Chuyện thăm dò căn nhà có quỷ của đêm nay đã hoàn thành, Tô Vân Thiều giải trừ lệnh cấm nói cho Tần Giản và Triệu Tình Họa, đoàn người đi theo đường cũ trở về.
Ra khỏi biệt thự, kim đồng hồ đã xoay chuyển một chút.
“Đã muộn rồi, tớ đưa…Hả? Tớ có thể nói chuyện rồi sao?"Tần Giản kinh ngạc xoa xoa cổ họng, không khỏi ngạc nhiên, nếu hiện tại cậu ta không mở miệng nói chuyện thì cũng không biết mình đã có thể nói từ lúc nào.
⬅ Trước Tiếp ➡