⬅ Trước Tiếp ➡
“Không phải đâụ” Bách Tinh Thần dùng tay lướt qua mặt bàn một lượt, tay cậu ấy dính không ít bụi bẩn, phòng khách chỉ gọn gàng, chứ không sạch sẽ, “Vụ án chưa được phá, tất cả những chứng cứ liên quan đến vụ án sẽ được giữ nguyên, đồ vật ở đây không bị di chuyển nhiều, có lẽ hiện trường vụ án không phải ở đây.”
Lôi Sơ Mạn và Triệu Tình Họa chờ đợi ở trong phòng khách, mà lá gan của Tần Giản lại rất lớn, một mình xông vào phía trước, cậu ta tìm kiếm từ phòng này sang phòng khác.
Vốn dĩ Bách Tinh Thần sẽ đi tìm cùng Tần Giản, nhưng khi nhớ tới câu nói khẳng định “Không có” mà Tô Vân Thiều đã đồng thanh nói với cậu ta, trong lòng cậu ta khó tránh khỏi có chút nghi vấn.
“Bạn học Tô, sao cậu biết không có ai chết?”
Tô Vân Thiều không trả lời, ngược lại cô đã đặt ra một câu hỏi kỳ lạ “Cậu có tin thế giới này có quỷ không?”
Bách Tinh Thần mỉm cười “Tớ là người vô cùng tin tưởng vào thuyết vô thần.”
“Tớ tin ” Triệu Tình Họa bỗng nhiên chen lời vào, “Thầy bói nói tớ yếu bóng vía, dễ gặp ma quỷ, không cho tớ đi tới những nơi có tin đồn kì quái lạ lùng, miễn gặp phải tai hoạ hại thân.”
Lôi Sơ Mạn kinh ngạc “Vậy cậu mò đến đây làm gì?”
“Tớ, tớ cũng có muốn tới đây.” Triệu Tình Họa đã sắp khóc tới nơi rồi, “Nhưng nhà tớ cũng ở ngay khu này, nếu không tới, tớ sợ mỗi đêm ma quỷ đều tới tìm tớ.”
Sau khi Tần Giản kiểm tra hết tầng một thì đi ra, cũng nghe được cuộc trò chuyện của bọn họ, “Triệu Tình Họa nói muốn tớ dẫn cậu ấy đi tham quan một chút, nếu không có quỷ thì là chuyện đáng mừng, còn nói… Người anh em của tớ có đai đen nhu đạo, còn phải sợ quỷ sao? Hừ ”
Bách Tinh Thần dở khóc dở cười, cũng không biết có nên cảm ơn người anh em thiện lành đã tin tưởng mình như thế không.
Tô Vân Thiều mở chiếc túi nhỏ ra, lấy ra một lá bùa hình tam giác màu vàng đưa cho Triệu Tình Họa “Cho cậu đấy.”
Khi ánh đèn pin của Tần Giản chiếu qua, trong chiếc túi nhỏ của Tô Vân Thiều có đủ loại lá bùa màu vàng, có cái được gấp thành hình tam giác, cũng có tấm hình chữ nhật, mặt trên có một hình vẽ giống hệt một con quỷ màu đỏ.
Bên cạnh, vậy mà còn có một đám người giấy nhỏ bằng lòng bàn tay
Bốn người đều sững sờ, bạn học mới không chỉ là người tin vào thuyết hữu thần, mà còn mang theo những thứ này bên người?
Có, có nên đi cử báo không?
“Cảm ơn.” Triệu Tình Họa vội vàng đưa tay nhận lấy lá bùa màu vàng, nắm chặt nó trong lòng bàn tay.
Bị Triệu Tình Hoạ chen ngang, ba người còn lại cũng không còn suy nghĩ về việc một đứa trẻ vị thành niên đi tuyên truyền tư tưởng mê tín dị đoan có phù hợp hay không, có cần đi cử báo và giáo dục lại hay không.
Bách Tinh Thần vẫn còn nhớ nghi vấn chưa giải quyết lúc nãy, cậu ta lại hỏi “Bạn học Tô, làm sao cậu biết ở đây không có người chết?”
Tô Vân Thiều hỏi “Các cậu nghe nói về lệ quỷ chưa?”
Lôi Sơ Mạn gõ hai chữ lệ quỷ lên thanh tìm kiếm của trình duyệt trên di động, nói lại theo nội dung được hiện ra “Trên mạng nói rằng khi người chết mang theo oán khí quá nặng sẽ hóa thành lệ quỷ, thậm chí sẽ trở về tìm người báo thù.”
“Lời này nghe quen lắm.” Tần Giản nghĩ nghĩ, “Có phải mấy câu trong phim truyền hình hay nhắc tới không… Nếu anh dám đối xử tệ bạc với ai đó, tôi có hóa thành lệ quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho anh?”
Tô Vân Thiều lắc đầu “Đó chẳng qua chỉ là mấy câu thô tục dùng để dọa người mà thôi, không phải người nào chết đi cũng biến thành lệ quỷ, nhưng nếu quay về tìm người sống báo thù, nhất định là lệ quỷ.”
Còn nữa, quỷ hồn ở nơi này không phải là lệ quỷ, cũng không tìm người sống để báo thù, cho nên những tai nạn ngoài ý muốn đó đều không có người chết.
⬅ Trước Tiếp ➡