Tiếp ➡
“Vân Vân, tới rồi.”
Một giọng nói mềm mại đã đánh thức Tô Vân Thiều đang nhắm mắt dưỡng thần, ba người lục đục xuống xe. Trước mặt bọn họ là một căn biệt thự bằng gỗ ba tầng, mặt tiền hướng về phía nam, góc Đông Nam trồng một cây lựu tươi tốt, bên dưới tán cây còn có xích đu, góc Tây Nam trồng đủ các loại hoa.
Nhìn thấy Tô Vân Thiều vẫn luôn ngắm nhìn những bông hoa kia, dáng vẻ như rất yêu thích, mẹ Tô bèn cười nói “Mẹ cũng chẳng có sở thích nào đặc biệt, ngày thường đều trồng hoa ở nơi này. Vân Vân Con thích loại hoa nào?”
Tô Vân Thiều “Hoa đồng tiền.” 1
1 nguyên bản là 有钱花 có tiền để tiêu, đồng thời từ “花”cũng có nghĩa là bông hoa.
Mẹ Tô ??? Hoa gì cơ, con lặp lại lần nữa đi?
Ba Tô cũng không khinh thường cô con gái đã rời xa nhà mười bảy năm, trong mắt chỉ có mỗi tiền, ngược lại ông càng cảm thấy áy náy “Là ba mẹ không tốt, đã quên không cho con tiền.”
Lúc này, Tô Vân Thiều mới kịp nhớ ra bản thân vì lo ngắm hoa mà lỡ mồm nói ra điều gì đó.
“Không cần cho con tiền, con thiếu lộc.”
Mẹ Tô ???
Ông hoài nghi gần đây bản thân mình vì quá bận rộn, không bắt kịp thời đại, vậy nên mới không thể hiểu được ý trong lời nói của con gái Theo lẽ thường mà nói, lộc có nghĩa là tiền, vậy thiếu lộc chắc là thiếu tiền rồi.
Nhưng mẹ Tô vẫn cảm thấy không hiểu “Vân Vân, nếu con đang thiếu tiền, tại sao lại không cho ba con chuyển tiền cho con?”
Tô Vân Thiều giải thích “Theo cách nói về số mệnh, sẽ có năm nhược điểm và ba khuyết điểm. Con nói con thiếu lộc có nghĩa là đời này của con đã định trước sẽ không thể có quá nhiều tiền, nếu như con có quá nhiều tiền thì rất dễ xảy ra chuyện.”
Hai vợ chồng nghe thấy thì sửng sốt, bọn họ không thể hiểu nổi vì sao cô con gái còn rất trẻ tuổi của bọn họ lại tin vào những chuyện mê tín này.
Nhưng chuyện này có liên quan trực tiếp đến người trong nhà, thà rằng tin là có còn hơn là không tin để rồi phạm vào kiêng kỵ.
Đầu óc của ba Tô rất nhanh nhạy “Vậy ba đưa thẻ ngân hàng của mình cho con, làm như vậy cũng không tính là đưa tiền của con, phải không?”
“Không được.” Tô Vân Thiều vừa nghe đã biết ba Tô muốn ăn gian, trên mặt lộ vẻ bất đắc dĩ “Mặc dù thiếu lộc không thể có nhiều tiền, nhưng vẫn có thể giữ được số tiền nhỏ.”
Mẹ Tô “Số tiền nhỏ là bao nhiêu?”
Ba Tô “Giới hạn tối đa của số tiền đó là bao nhiêu?”
Tô Vân Thiều “……” Không hổ là vợ chồng đã chung sống hơn hai mươi năm, quả thực rất ăn ý.
“Năm chữ số.”
Vừa dứt lời hai vợ chồng đã chuyển ngay số tiền 99999 cho cô. Sau khi nhận được số tiền mà ba Tô gửi, cô đã chuyển lại số tiền mà mẹ Tô vừa chuyển cho cô.
“Lần sau con sẽ nhận tiền của mẹ.”
Mẹ Tô gật đầu, trong lòng thầm nghĩ phải mua thứ gì đó bồi thường cho con gái mới được.
Lúc nói chuyện, cả ba người đã đi vào bên trong biệt thự.
Trang hoàng và thiết kế đều rất tầm thường. Trong phòng cũng không có quá nhiều đồ trang trí và những món đồ này cũng không tuân theo bất kỳ một trận pháp phong thuỷ nào nhà họ Tô không tin vào phong thuỷ.
Ba Tô xách theo va li còn mẹ Tô thì đi trước dẫn đường. Cuối cùng bà đẩy cửa của một căn phòng “Vân Vân, đây là phòng của con.”
Căn phòng được sắp xếp một cách tỉ mỉ theo phong cách mà những nữ sinh đang ưa chuộng, hoạ tiết của giấy dán tường là những bông hoa nhỏ xinh, trên bàn học bày những cây bonsai mini đáng yêu, bên cửa sổ còn kê một chiếc ghế sô pha thoải mái.
Mẹ Tô “Hết đi xe thì lại ngồi máy bay, chắc con cũng mệt rồi nhỉ? Vân Vân, con nghỉ ngơi một lát đi. Húc Dương và Y Y vẫn còn đang ở trường, chờ đến tối bọn nó trở về, mẹ sẽ giới thiệu cho mấy đứa làm quen.”
Tiếp ➡