⬅ Trước Tiếp ➡
Lại quay đầu trở lại.
Dừng trước mặt Mặc Thiên.
Cố Bạch Dã tức giận đẩy cửa xe, lạnh lùng nói "Lên xe ”
Anh ta không hiểu sao mình lại làm vậy, nhìn thấy cô nhóc đứng trơ trọi dưới mưa, lòng anh ta bất giác mềm đi.
Cô nhóc này đã cứu Phục Tuyết.
Nhưng cũng chính cô ngăn anh ta tìm người.
Trời mưa to thế này, Phục Tuyết không nói được, lỡ lạc trong rừng sâu, ai cứu cô ấy đây?
Cố Bạch Dã nhìn cô nhóc mà thấy bực bội, cơn giận không có chỗ phát.
Dù vậy, Mặc Thiên chẳng để tâm chút nào.
Cô chẳng khách khí, đặt con mèo lên ghế giữa, nhấc bao tải và xe kéo vào chỗ trống, cuối cùng mới tự ngồi lên.
Mặc Thiên và đống lỉnh kỉnh vừa vào, ghế sau càng nặng thêm.
Cố Bạch Dã mặt lạnh, không nói gì, ngoài trời mưa lớn cũng không khó coi bằng mặt anh ta.
Anh ta nghi ngờ mình bị ma ám, mới quay xe đón cô nhóc này.
Cố Bạch Dã quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, mắt không thấy, tâm không phiền.
Nhưng rất nhanh anh ta phát hiện, tai vẫn phiền.
Chỉ nghe Mặc Thiên ngồi vào xe.
Cô nhắc tài xế "Bác tài, đi chậm chút, mèo của tôi say xe, dễ nôn.”
Cố Bạch Dã xoa thái dương.
Anh ta chắc chắn, cô này là trời phái xuống để hành anh ta...
...
Đoạn đường thường chỉ mất hai mươi phút, hôm nay lái gần một giờ mới tới căn nhà Mặc Thiên đã đến ban ngày.
Nhà này không phải của Cố Bạch Dã.
Mà là của con cáo già nhà họ Kiềụ
Xe đỗ trong sân, Cố Bạch Dã dẫn Mặc Thiên vào biệt thự.
Người làm thấy là cậu sáu Cố, không ai dám cản.
Cố Bạch Dã tìm cho Mặc Thiên một phòng ở tầng trệt, mặt lạnh cảnh báo "Cô ở đây, đừng làm phiền bệnh nhân trên lầu, người đó không dễ chọc đâụ”
Nói xong, anh ta định rời khỏi biệt thự.
Mặc Thiên thấy vậy, gọi với "Lão Lục, anh còn đi đâu?”
Cố Bạch Dã khựng lại, nghiến răng tức giận.
“Cô không biết nói chuyện sao?”
“Vậy anh đi đâu?” Mặc Thiên chẳng để tâm lời anh, chỉ hỏi điều cô muốn biết.
Cố Bạch Dã thấy không thể giao tiếp với cô nhóc này.
Anh ta không muốn tốn thêm thời gian.
Im lặng rời đi.
Mặc Thiên đoán được anh ta đi đâu, cô nói lớn "Anh không cần tìm, tôi đã cho Phục Tuyết bùa bình an, sẽ bảo vệ cô ấy an toàn.”
Túi bùa đỏ đó là báu vật đã được tổ sư mười bảy đời của đạo quán khai quang, có thể tránh được thiên tai nhân họa.
Phục Tuyết mang theo, kẻ hại cô ấy mới cần bùa hộ mệnh.
Cố Bạch Dã nghe vậy, nửa tin nửa ngờ nhìn Mặc Thiên "Có tác dụng không?”
“Tất nhiên.” Mặc Thiên chắc chắn.
Nghe Mặc Thiên tự tin, lòng Cố Bạch Dã bớt lo lắng phần nào.
Cô nhóc này dù ngốc, nhưng cũng có chút tài.
Nhưng anh ta không dám đặt hết hy vọng vào cô.
“Hy vọng bùa của cô có tác dụng, nhưng tôi vẫn phải đi tìm.”
“Đợi đã.” Mặc Thiên thấy anh định đi, lại gọi.
“Tôi tặng anh thêm bùa bình an.”
Cô ngồi xuống, lục tìm trong bao tải xám, rồi lấy ra một xấp giấy vàng ướt nhẹp.
Giấy vàng gần như nát bấy, dính đầy tay, áo và túi Mặc Thiên.
Cô lật từng tờ, thấy không còn tờ nào nguyên vẹn.
Mặc Thiên bình thản ngẩng đầu nhìn Cố Bạch Dã "Hỏng hết rồi, không còn, anh tự lo liệu đi.”
Cố Bạch Dã "...”
Anh ta thật sự mất trí mới tin lời cô
Bùa này không chống nước, vậy bùa đưa Phục Tuyết có tác dụng gì?
Lòng anh ta lạnh ngắt.
Anh ta giận dữ hừ một tiếng, không muốn để ý cô nữa, quay người ra khỏi biệt thự.
Mặc Thiên nhìn mớ giấy bùa, lòng tiếc rẻ. Cô ít dùng bùa, nên không nghĩ đến việc làm bùa chống nước...
May mà túi bùa đưa Phục Tuyết đã khai quang, hỏng cũng không sao
...
Mặc Thiên ngủ một giấc ngon lành.
Sáu giờ rưỡi sáng, cô thức dậy đúng giờ.
Cô vào phòng tắm, thấy đồ dùng rất cao cấp, mất một lúc mới hiểu cách sử dụng và vệ sinh sạch sẽ.
Bảy giờ hàng ngày, cô phải thắp hương cho tổ sư.
⬅ Trước Tiếp ➡