⬅ Trước Tiếp ➡
Cô nhìn đông nhìn tây, bấm đốt ngón tay tính toán.
Một hồi bày vẽ, Mặc Thiên lắc đầu ngao ngán "Dương thịnh âm suy, không thích hợp để thờ phụng bài vị. Tổ sư mười bảy đời của tôi ở đây ăn không ngon, ngủ không yên, không tốt không tốt.”
Nghe vậy, Cố Bạch Dã suýt chút nữa không nhịn được mà đá cô một cái.
Anh ta trừng mắt giữ lấy đầu cô, bắt cô nhìn kỹ căn biệt thự trước mặt "Căn nhà này được cao nhân chọn vị trí, thiết kế, phong thủy đều là bậc thầy bày bố. Cô có biết xem không hả ”
Sân nhà họ Cố rộng đến choáng ngợp, chính giữa là một tòa nhà ba tầng kiểu châu Âu cổ điển màu trắng sữa, trông như lâu đài trong truyện cổ tích.
Hai bên trước sau sân là hai căn nhà nhỏ hơn, dành cho người giúp việc và vệ sĩ trong nhà ở.
Ở thành phố Thượng Kinh, nơi tấc đất tấc vàng, nếu không có tài lực kinh người, đừng nói là sân nhà, ngay cả phòng người giúp việc bên trong cũng không phải loại người giàu bình thường mua nổi.
Cố Bạch Dã chưa từng nghe ai bảo nhà anh ta phong thủy xấụ
Anh ta thả tay khỏi đầu Mặc Thiên, tỏ vẻ khinh bỉ "Hơn nữa, nhà ai mà thích hợp thờ bài vị chứ? Phong thủy nhà tôi chỉ dưỡng người thôi.”
“Ồ.” Mặc Thiên đáp lại qua loa.
Sau đó, cô như bừng ngộ, gật gù "Phong thủy tốt thật, nuôi toàn đàn ông độc thân.”
Cố Bạch Dã “……”
Chết tiệt
Anh ta thầm chửi rủa trong lòng.
Tại sao anh ta lại đưa cô nhóc này về?
Anh ta đã mắc sai lầm ngu ngốc gì thế
Một bên anh ta hối hận muốn đập tường, bên kia Mặc Thiên cứ thản nhiên như không.
Cô chê bai nhà họ Cố xong lại đi lòng vòng.
Khu này toàn biệt thự, nằm bên hồ, tổng cộng có sáu căn nhà.
Cô đi dọc theo con đường nhỏ trước biệt thự, từ tốn ngó nghiêng một vòng.
Quay lại chỗ xe đỗ, cô chỉ tay về căn biệt thự phía đông "Nhà đó phong thủy tốt, tôi muốn để tổ sư ở đó ”

Cố Bạch Dã nhìn theo, khóe miệng nhịn không được cong lên.
Hài lòng Anh ta rất hài lòng
Không vì lý do gì khác.
Đó là nhà họ Kiều
Đưa cô nhóc này sang cho Kiều Hạ, còn gì đáng ăn mừng hơn.
Cố Bạch Dã đang buồn vì không có cơ hội chọc tức Kiều Hạ, thế mà Mặc Thiên lại tự dâng tới cửa.
Lúc này, Kiều Hạ cũng vừa xuống xe.
Khoảng cách từ đây đến nhà họ Kiều chỉ cách hai căn nhà.
Cố Bạch Dã cười khoái chí, vẫy tay gọi Kiều Hạ "Kiều Nhị, cô nhóc này từng cứu mạng cậụ Cô ấy muốn ở nhà cậu, cậu không nhận thì không hợp lý đâụ”
“Tôi không định ở nhà anh ta.”
Mặc Thiên lên tiếng phản bác trước, nhìn Cố Bạch Dã như nhìn kẻ ngốc "Anh không hiểu tiếng người sao?”
Cố Bạch Dã cau mày "Không phải cô muốn ở đó à?”
“Tất nhiên không phải.” Mặc Thiên khinh khỉnh nhìn anh ta "Tôi muốn ở nhà mình, nhưng bài vị tổ sư tôi phải thờ ở nhà anh ta.”
“……”
Lời cô nói khiến mọi người xung quanh im lặng.
Đó là nhà họ Kiều
Nhà họ Kiều đấy
Chỉ cần cử động tay chân một chút đã có thể ảnh hưởng kinh tế toàn cầụ
Cô nhóc nhà quê này vừa nói gì???
Thờ bài vị ở nhà họ Kiều?
Cô đúng là cắm lông gà vào cột điện, lớn gan thật
Người ta toát mồ hôi thay cô.
Chỉ có Mặc Thiên là không thấy mình nói sai.
Cô nghiêng đầu nhìn Kiều Hạ "Tổ sư nhà tôi có thể thờ ở nhà anh không? Ngoài lúc đánh nhau ra, bình thường họ rất ngoan.”
Mọi người “ ”
Bài vị mà còn biết đánh nhau?
Nửa đêm canh ba, cả đám bài vị đánh nhau leng keng, nghĩ thôi cũng đủ làm người ta chết khiếp
Diệp Phi đứng bên cạnh, nghe không nổi nữa.
Anh ta lao tới một bước, nhưng chưa kịp tới nơi…
Bị Kiều Hạ gọi lại.
Kiều Hạ nhướng mày, ra hiệu anh ta quay lại đứng phía saụ
Diệp Phi siết chặt nắm tay, cuối cùng vẫn phải nhẫn nhịn lùi về saụ
Kiều Hạ suy tư nhìn Mặc Thiên.
⬅ Trước Tiếp ➡