⬅ Trước Tiếp ➡
Anh từ tốn giải thích “Nếu cảnh sát không tìm được Phục Tuyết, họ sẽ liệt cô ấy vào danh sách nghi phạm chính.”
“Tất nhiên, nếu cuối cùng không có chứng cứ, cảnh sát sẽ phải thả cô ấy và tuyên bố vô tội.”
“Nhưng sự việc này đã lan truyền trên mạng, cộng đồng mạng sẽ định tội cô ấy trước. Nếu không chứng minh được mình trong sạch, sự nghiệp và danh tiếng của Phục Tuyết sẽ khó mà vực dậy.”
Giọng Kiều Hạ trầm ấm, đầy từ tính, nghe cực kỳ dễ chịụ Anh kiên nhẫn giải thích cho Mặc Thiên hiểu hết mọi mối nguy.
Thấy cô nhóc hơi nhíu mày, Kiều Hạ khẽ cười “Nếu cô tìm được Phục Tuyết, tốt nhất hãy đưa cô ấy về. Biết cảnh sát đang tìm, chắc chắn cô ấy sẽ hợp tác và không chạy trốn đâụ”
“Ồ.” Mặc Thiên đã hiểụ
Cô quay về phòng, đeo chiếc túi to của mình lên, nhét cục vàng vào trong.
Sau đó, cô quay ra xin Kiều Hạ một chiếc ô rồi định đi.
Kiều Hạ thấy vậy, lập tức gọi với theo “Khoan đã. Để Diệp Phi đi cùng cô, có người hỗ trợ.”
Diệp Phi “???”
Cậu chủ, cậu không nghĩ đến cảm xúc của tôi à?
Diệp Phi còn chưa hết buồn vì mất viên ngọc quý, giờ làm gì còn tâm trạng đi theo cô gái này nữa.
Anh ta chẳng vui chút nào, nhưng không dám phản đối.
Mặt mày xám xịt, không nói lời nào.
Ngay lúc ấy, có người giải vây cho anh ta.
Mặc Thiên lắc đầu “Anh ta theo tôi chỉ vướng chân, lại còn bắt tôi phải bảo vệ. Đừng thêm phiền cho tôi.”
Nói xong, cô vẫy tay chào Kiều Hạ rồi chạy ra khỏi biệt thự.
Thậm chí chẳng thèm liếc mắt lấy một cái về phía Diệp Phi.
Diệp Phi “???”
Anh tacần cô bảo vệ sao?
Cô nhóc này, chẳng lẽ đang cố tình hạ thấp anh ta để nâng mình lên
...
Mặc Thiên ra khỏi biệt thự, giơ tay tính toán.
Hừ, tên ngốc Cố Bạch Dã lại đi sai đường rồi.
Nhưng dù có đi đúng, bọn họ cũng không thể tìm thấy Phục Tuyết.
Cô che ô, bước đi rất chậm rãi, không hề gấp gáp.
Chẳng mấy chốc, cô đến trước một dãy nhà cấp bốn lụp xụp trong thôn.
Đến trước cửa một căn ở phía đông.
Mặc Thiên “cộc cộc cộc” gõ cửa gỗ.
Cánh cửa gỗ trong cơn mưa lớn rung bần bật, như thể chỉ cần cô gõ mạnh thêm chút nữa, nó sẽ đổ sập xuống.
Một lát sau, một cậu bé mở cổng.
Thằng bé trông chỉ khoảng bốn, năm tuổi, nhỏ nhắn, gầy nhom, đầu to hơn thân người, trông như que diêm.
Thằng bé ngẩng đầu, nhìn người ngoài cổng. Mới chỉ liếc một cái, đôi mắt to tròn đen láy của nó đã lập tức mở to hơn “Á Cứu mạng ”
Rồi “rầm” một tiếng, cánh cổng đóng sầm lại, nhốt Mặc Thiên ở ngoài.
Cậu bé bịt tai, hét to ra ngoài “Bà bảo không được nghe cô nói chuyện, mau đi đi ”
Mặc Thiên ghé mắt qua khe cửa, nhìn thằng bé, không hề tức giận “Thế tôi hát cho em nghe nhé?”
“Hát sao?” Thằng bé có vẻ do dự.
Bà bảo không được nghe chị Mặc Thiên ở đạo quán nói chuyện, chứ đâu cấm nghe chị hát đâu nhỉ.
Thế chắc là được rồi...
Thằng bé do dự chẳng được ba giây, đã lại mở cửa ra.
Lần này, Mặc Thiên thành công vào trong.
Cô lập tức tăng tốc độ nói chuyện “Chị xinh đẹp đang ở nhà em đâu?”
“Chị bảo hát cơ mà ” Thằng bé vội đưa tay bịt tai lại.
“Đây gọi là rap đấy.”
Mặc Thiên gỡ tay thằng bé xuống, chống nạnh giải thích rất nghiêm túc “Nói chuyện như súng máy, bắn liên thanh thì gọi là rap.”
Đó là thứ cô học được từ những người trong làng khi xem ti vi.
Thằng bé gật gù, hiểu mà như không hiểụ
Dù là gì đi nữa, miễn không phải nói chuyện là được...
Phục Tuyết nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, tim cô ấy như nhảy lên tận cổ họng.
Cố Bạch Dã đã từng dẫn người đến tìm cô ấy một lần.
Rõ ràng khi đó, anh ta đã đẩy cửa căn nhà kho và nhìn thẳng vào cô ấy, nhưng lại như thể không hề thấy cô ấy, quay đầu nhìn một vòng rồi bỏ đi.
Ba ngày nay, những chuyện kỳ lạ như thế cứ liên tục xảy ra.
⬅ Trước Tiếp ➡