Mùi trầm hương nồng nàn, nhất là loại trầm trăm năm, chỉ cần Mặc Thiên khẽ động, mùi thơm nhẹ nhàng lập tức lan tỏa, sâu lắng và dễ chịụ
Kiều Hạ nhìn chằm chằm chiếc vòng, tay nhẹ nhàng đặt vào trong túi áo.
Bên trong là một hạt trầm hương, giống hệt hạt trên tay cô.
Mà chuỗi vòng đó, vốn thuộc về bố anh...
Chuỗi trầm hương quý giá, mùi hương đậm đà, được chế tác tinh xảo, là món quà anh tìm thấy từ tay một bậc thầy, đem tặng bố mình nhân dịp sinh nhật.
Nhưng ba năm trước, trong chuyến đi đến thôn Đại Đạo, bố anh không hiểu vì lý do gì mà ngã xuống vách đá, bốn vệ sĩ đi cùng cũng được tìm thấy dưới vực, tất cả đều đã chết.
May mắn là ông bị một cành cây đỡ lại giữa chừng, cứu sống được nửa mạng, nhưng hôn mê suốt ba năm, đến giờ vẫn chưa tỉnh.
Khi đội cứu hộ tìm thấy ông, họ phát hiện tay ông đang nắm chặt một viên trầm hương, và cả chuỗi vòng chỉ còn duy nhất viên này...
Đôi mắt Kiều Hạ khẽ lóe lên, nhưng anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, nhã nhặn “Cô Mặc Thiên, chiếc vòng trên tay cô rất đặc biệt, nó từ đâu mà có?”
“Sư phụ tôi tặng.” Mặc Thiên đáp lại, tay vẫn bận rộn với công việc.
“Sư phụ tặng sao?” Kiều Hạ lẩm bẩm, dường như đang suy nghĩ gì đó. Một lát sau, anh tiếp tục “Sư phụ cô hiện ở đâu?”
“Ở trên trời.” Mặc Thiên đáp, chẳng chút do dự.
Cô quay lại, nhìn Kiều Hạ chớp chớp mắt “Anh muốn gặp ông ấy à? Năm sau gặp được thôi.”
Kiều Hạ “...”
Diệp Phi “...”
Diệp Phi đảo mắt, muốn tìm thứ gì đó để bịt miệng cô gái này lại.
Cái cô nhóc này chắc chưa từng nếm mùi đời, mới dám bạo miệng nguyền rủa người khác như vậy
Mặc Thiên chẳng thấy có gì sai, tiếp tục phơi đám bùa của mình.
Kiều Hạ cũng không hề giận “Sư phụ cô tặng chiếc vòng này khi nào?”
“Hai hôm trước khi ông ấy qua đời.” Mặc Thiên trả lời một cách thản nhiên.
Trước khi chết, Sài chân nhân mới đưa chiếc vòng cho cô, nhưng ông cũng chẳng nhớ nổi nó từ đâu mà có.
Ông lão hơn trăm tuổi rồi, nhớ nhớ quên quên là chuyện thường.
Không nhớ nổi cũng là điều dễ hiểụ
Mặc Thiên thấy Kiều Hạ hỏi mãi, giơ tay lên để lộ chiếc vòng, rồi hỏi ngược lại “Anh có biết nó từ đâu không?”
Kiều Hạ dừng lại vài giây, rồi khẽ lắc đầu “Không biết.”
Chưa điều tra rõ ràng, anh dĩ nhiên không thể để lộ mọi chuyện.
Nghe anh nói không biết, Mặc Thiên lập tức nhìn anh đầy cảnh giác “Không biết mà cứ hỏi mãi, anh định trộm nó à?”
Kiều Hạ “...”
Anh mở miệng định nói, nhưng chẳng biết đáp lại thế nào.
Dù rất muốn bảo rằng mình chưa nghèo đến mức phải đi trộm một chuỗi hạt...
...
Sau một ngày bận rộn, Mặc Thiên cuối cùng cũng phơi xong đám bùa.
Khi cô quay vào nhà, bất chợt nhìn thấy một món đồ trang trí bằng ngọc bích ở góc phòng. Trên bề mặt ngọc bích, có những họa tiết vàng khảm rất tinh xảo.
Mắt Mặc Thiên sáng rỡ, cô dán chặt ánh nhìn vào từng mảng vàng, không chớp mắt. Đôi chân như dính keo, không nhấc nổi bước.
Cô đứng đó, nhìn chăm chăm như một pho tượng.
Sáng nay Kiều Hạ không hỏi được gì nên đã lên lầụ
Khi anh quay xuống, thấy cảnh Mặc Thiên đứng bất động, môi anh khẽ nhếch cười “Nếu thích thì tôi tặng cô.”
“Cậu chủ ” Diệp Phi định lên tiếng ngăn lại.
Nhưng bị ánh mắt lạnh lùng của Kiều Hạ chặn đứng.
Mặc Thiên nghe thấy tiếng động, quay lại “Tặng tôi thật à?”
“Ừ, coi như phí khám bệnh.”
Mặc Thiên nghe xong, khẽ cắn môi, quay lại nhìn kỹ những họa tiết vàng trên đó, rồi nói “Chỗ vàng này chỉ nặng tầm 7.9 gram, không đủ phí khám của tôi. Nhưng vì Tiểu Hắc cắn anh, tôi cũng phải bồi thường chút ít, vậy coi như hòa.”
Mặc Thiên tính toán không giỏi, nhưng nhìn vàng thì cực chuẩn. Giả hay thật, trọng lượng thế nào, cô đều biết ngay.
Dù không nên nhận tiền của Kiều Hạ, nhưng là vàng Là vàng thật đấy
Không lấy thì đêm nay cô sẽ mất ngủ