Lần này, trên khuôn mặt trầm tĩnh của Mặc Thiên, cuối cùng cũng có biểu cảm.
Cô cười, trên gương mặt trắng nõn hiện ra hai lúm đồng tiền nhỏ “Được, con sẽ xuống núi, kế thừa gia sản ”
“Đúng đúng đúng.” Sài chân nhân hài lòng gật đầu, nhưng ông nhanh chóng phản ứng lại.
“Không phải kế thừa gia sản, là ngăn anh Sáu con ly hôn Mệnh thiên sát một khi hình thành, gia sản cũng tiêu tan, con là thành viên trong nhà, cũng sẽ hao tài, phá sản, khó mà giữ được tiền của, sống khổ sở cả đời.
Ngăn anh Sáu con, nhiều nhất chỉ kéo dài được ba năm trước khi mệnh cách thành hình, cách duy nhất để phá giải hoàn toàn là trong vòng ba năm, con phải giúp các anh của mình tái hợp với vợ."
Nghe nói mình cũng sẽ nghèo, Mặc Thiên không ngồi yên được nữa.
Cô mím môi, xoa xoa cái đỉnh trong tay, gương mặt hiện rõ vẻ không tình nguyện.
Suy nghĩ một lúc lâu, cô thở dài “Được rồi.”
Sau đó cô ngẩng lên nhìn Sài chân nhân, chắp tay cúi lạy “Sư phụ, người có thể chết rồi, con sẽ kiếm tiền xây tượng vàng cho người.”
Sài chân nhân “…”, cũng không cần gấp gáp như vậy…
Nhưng nghe Mặc Thiên đồng ý, ông thở phào nhẹ nhõm.
Ông vốn không muốn để cô đi tìm người nhà, điều này trái với đạo pháp, nhưng cô bé này là người ông lo lắng nhất trên trần thế, để cô về bên gia đình cũng là hoàn thành tâm nguyện của ông.
Sài chân nhân thở dài, nhắm mắt lại.
Hồn phách dần dần bay lên.
Bay lên bay lên…
Ông bỗng nhớ ra còn một điều quan trọng nhất chưa dặn cô
Sài chân nhân sợ hãi, mồ hôi lạnh toát ra, lơ lửng giữa không trung kêu to “Đồ đệ, tuyệt đối không được phá giới, con là mệnh cách cô tinh, người nào chạm vào con sẽ chết...”
Âm thanh vang vọng trong hư không.
Không biết có lọt vào tai Mặc Thiên hay không…
…
Mặc Thiên theo lời sư phụ, đến đồn công an làm thủ tục báo tử.
Sau đó đào một cái hố trên núi, chôn sư phụ xuống, dán ba mươi ba lá lên trên bình tro, đảm bảo không ai hay con gì dám đến gần.
Xử lý xong mọi việc, cô kéo một chiếc xe gỗ tự chế, ôm con mèo đen nuôi trong đạo quán, xuống núi.
Dưới núi Đại Đạo là thôn Đại Đạo.
Người trong thôn thấy Mặc Thiên thì chạy tứ tán.
“Chạy mau, Mặc Thiên xuống núi rồi Đừng để cô ấy mở miệng ”
Mặc Thiên là “thần ôn dịch” mà mọi người trong thôn Đại Đạo đều tránh xa.
Cô thường xuống núi xin đồ, ban đầu người trong thôn còn thương xót, bố thí lương thực và rau quả cho cô.
Nhưng cách cô cảm ơn người khác thật độc đáo, cứ mở miệng là “Nhà anh có tai họa”, "Nhà anh sẽ phá sản”, "Con anh là con nhà hàng xóm”…
Đáng sợ hơn, những lời xui xẻo này đều thành sự thật.
Người trong thôn sợ chết khiếp, chỉ muốn bịt tai lại mỗi khi cô mở miệng…
Mặc Thiên đi đến đâu, nơi đó im lìm như nghĩa trang, không còn chút sức sống.
Cô kéo xe gỗ nhỏ, chậm rãi đi trên con đường quê, tiếng bánh xe “kẽo kẹt” vang vọng trong thôn yên tĩnh lúc hoàng hôn.
Các thôn dân trốn trong nhà, dùng hết khóa, khóa ba tầng trong ba tầng ngoài trên cửa.
Họ ghé vào khe cửa, nghe động tĩnh bên ngoài, sợ tiếng bánh xe “tử thần” dừng lại trước cửa nhà họ…
May mà Mặc Thiên không dừng lại chút nào.
Cô đi qua từng nhà, càng đi càng xa, càng đi càng hẻo lánh, cho đến khi tới rìa thôn, một ngôi nhà gạch đỏ ngói xanh cực lớn, cô mới dừng chân.
Cô gõ cửa.
...
Danh xưng ngôi ba trong đối thoại sẽ được thay đổi tùy theo ngữ cảnh, tình huống, tâm tư tình cảm của nhân vật tại thời điểm đó, nên có thể không đồng nhất từ đầu đến cuối. Đây là dụng ý của mình trong quá trình chuyển ngữ, không phải lỗi lộn xộn nhân xưng.
Mong có thể mang đến cho các bạn một trải nghiệm đọc truyện tốt nhất. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ❤️