Nhà thiết kế thời trang nổi tiếng cũng là người mẫu độc quyền, Tần Nghiên.
"Dịch Dương, đã lâu không gặp!"
Tần Nghiên tự nhiên hào phóng đứng dậy, giống như cô ta thật sự chỉ là đến đây thăm hỏi mà thôi.
"Tân Di, lâu rồi không gặp, càng ngày càng xinh đẹp."
Hứa Tân Di khách sáo cười nói: "Cô cũng vậy."
"Chị có mang theo quà tặng cho em, không biết em có thích hay không, hy vọng em có thể nhận lấy."
-- "Không biết tôi có thích hay không thì không cần tặng."
Tần Nghiên nói, lục lọi một cái túi nhìn khá sang trọng trên bàn trà trước mặt, từ giữa lấy ra một hộp trang sức ra, đưa cho Hứa Tân Di.
"Mở ra nhìn xem."
-- "Cái hộp này nhìn như là một hộp quà bình thường, nhưng thiết kế của cái hộp này bị ngược, nếu mình cứ như vậy tiếp nhận, lúc mở ra, sẽ có chuyện, đồ vật bên trong khẳng định sẽ rớt trên mặt đất, không hư mới là lạ. Nếu lật ngược hộp, mở ra, đồ vật bên trong sẽ bị xoay tròn, sau đó sẽ va chạm cạnh hộp, vẫn sẽ hư."
-- "Vừa vào cửa đã kiếm chuyện với mình, làm sao bây giờ đây?"
-- "Làm hư đồ thì con nhỏ này lại giả vờ yếu ớt đáng thương khóc đỏ con mắt nghẹn ngào, nói cái gì 'Tân Di không thích quà của chị cũng đừng làm như vậy, chị thật lòng muốn tặng cho em ', sau đó giống như bị ủy khuất lắm, làm bộ muốn đi, mẹ chồng khẳng định không cho, tiếp theo thì mượn đề tài quở trách mình."
-- "Có mặt chó của tên đàn ông Dịch Dương này ở tại đây mình không thể cãi lại, thái độ còn phải tốt, mình chỉ có thể tùy ý mẹ chồng quở trách. Tên đàn ông chó này nói không chừng cũng sẽ cho rằng mình cố ý, ngay sau đó bắt ép mình nên xin lỗi, hoa sen trắng ngồi ở một bên nhìn mình chê cười .."
-- "Trời má, quá ghê tởm, mình không thể chịu ủy khuất như vậy!"
-- "Hoa sen trắng thích Dịch Dương còn không chịu tỏ tình sớm, hiện tại ở tại đây làm tiểu tam thích chơi tâm cơ .. Mình thấy hai người bọn họ quả thực là trời sinh một đôi! Sớm kết hôn, sinh con rồi chết chùm với nhau đi, đừng xổng chuồng đi tai họa người khác!"
-- "Mình quá thảm, tên đàn ông chó này tại sao lại không chịu ly hôn, muốn để mình thừa nhận thống khổ như vậy!"
-- "Không được, mình phải nghĩ cách, không thể bị động như vậy, hay là đợi lát nữa giả vờ không cầm chắc, đánh đòn phủ đầu!"
Dịch Dương đứng ở bên người cô nghe được rõ ràng, quả thực sắc mặt không thể dùng hai chữ khó coi tới hình dung.
Tuy nói anh và Tần Nghiên không phải cùng nhau lớn lên, nhưng cấp hai, cấp ba đều học chung một lớp, ngoài tình bạn không còn gì khác.
Anh tự nhận bản thân rất hiểu biết Tần Nghiên, là một cô gái ngây thơ tột bụng, sao có thể tặng một món quà còn có thể nghĩ ra điều độc ác chỉnh người như vậy?
Hứa Tân Di đang chuẩn bị tiếp nhận hộp quà, nháy mắt, Dịch Dương duỗi tay nhận lấy, hai mắt anh hơi trầm xuống, nhìn Hứa Tân Di, mở hộp ra.
Anh muốn cho Hứa Tân Di nhìn xem, rốt cuộc Tần Nghiên có phải giống như cô suy nghĩ hay không, đừng nghĩ ai cũng ..
Cộp, rầm, cạch --