⬅ Trước Tiếp ➡
2: Tâm sự đêm khuya 
Để xinh đẹp, dung mạo cực kỳ xuất chúng, nhưng số lần cô đến đây cũng không hề ít, thường mang theo thuốc lá rượu, hoặc là một ít đồ ăn bình đạm, đến đây ăn một bữa cơm.
Anh ta nhìn ra được, cô gái này sống không vui vẻ gì, chỉ là anh ta cũng không có cách nào an ủi cô, mỗi nhà đều có hoàn cảnh khác nhau, anh ta nhiều nhất chỉ có thể cùng cô gái nhỏ này uống hai ly.
Mãi đến năm ngoái thi đỗ vào trường Đại học Yến, đến đó học, thì cô mới dần dần không còn qua lại nữa.
"Đường tiểu thư..."
Đường Tĩnh Vân vẫy tay: "Lão Thôi, từ bao giờ mà giữa chúng ta lại trở nên xa lạ như vậy, chẳng lẽ là ông chê tôi không ra gì sao?"
Lão Thôi cười nói: "Không phải là thấy cô đã trở thành người có học thức rồi sao." Thấy vẻ mặt không tán thành của cô, anh ta liền nâng ly rượu của mình lên: "Là tôi không đúng, tự phạt một ly."
Đường Tĩnh Vân rất tự nhiên tìm một cái cốc trong nhà, tự rót một ly rượu, ngồi xuống đối diện lão Thôi, hít một hơi thuốc lá trong tay nói: "Đã lâu rồi không quay lại."
Lão Thôi nhìn dáng vẻ của cô, lắc đầu thở dài, nói: "Đường nha đầu, cô vẫn như trước đây, rượu thuốc lá không kiêng, còn ra dáng con gái gì nữa, cẩn thận sau này không gả được chồng."
Đường Tĩnh Vân kẹp điếu thuốc trên tay, qua làn khói thuốc, sắc mặt có chút hờ hững nói: "Từ nhỏ tôi đã giao du với những người như các người, tự nhiên cũng nhiễm những thói quen này, sau này nếu người đàn ông của tôi chịu được thì tốt, không chịu được thì không lấy, dù sao cũng không có ai thúc giục tôi."
Kiếp trước cô sống đến hơn ba mươi tuổi, cũng không có một ai khuyên cô kết hôn, có lẽ nhiều người mong cô đừng kết hôn, sau này cũng không có con cái thừa kế gia sản, cuối cùng vẫn sẽ quay về tay người nhà họ Đường.
Lão Thôi tưởng cô nghĩ đến cảnh một mình lẻ loi, lắc đầu cười cười, đổi chủ đề: "Được rồi, chúng ta đừng nói những chuyện có cũng được không cũng được, một đại mỹ nhân như Đường nha đầu không cần phải lo lắng."
Sau đó anh ta lại hỏi: "Người đàn ông trong phòng kia trông không đơn giản chút nào, trên người có một viên đạn, trên vai còn có một vết thương do đạn bắn sượt qua, ước chừng đã lâu rồi, mà vẫn có thể giữ được ý thức tỉnh táo."
"Thật sự là không đơn giản, lão Thôi tôi cũng biết, từ nhỏ tôi đã lớn lên trong cái vòng này, người đàn ông này vừa nhìn đã cho tôi cảm giác như sói, tôi thấy nếu lúc đó tôi không thỏa hiệp, anh ta thật sự sẽ bắn chết tôi." Đường Tĩnh Vân hít một hơi thuốc thật mạnh, nói: "Thật là phiền phức!"
Lão Thôi vỗ vai cô, an ủi:"Không sao, thế giới ngầm ở thành phố Ngân Lâm của chúng ta cũng không phải để chơi, dù sao cũng phải tuân thủ quy tắc, cô đừng quá lo lắng."
"Tôi biết, nào, hôm nay chúng ta cùng uống một bữa thật tử tế." Đường Tĩnh Vân nâng ly rượu, chạm cốc với lão Thôi, nhấp một ngụm, vị cay nồng kích thích thần kinh của cô.
Thật sự đã rất lâu rồi, những kí ức kiếp trước cô không ngừng hiện về. Bởi vì con cái nhà họ Đường là con cháu nhà quyền quý, không nên dây dưa không rõ ràng với những người hạ lưu, cho nên vì những tham vọng trong lòng, cô vẫn luôn không quay về nơi này, cắt đứt mọi liên lạc với thành phố Ngân Lâm, thậm chí cả phần mộ của người thân cũng không  đến thăm.
Về bản chất, cô quả thật là một người con gái ích kỷ, chỉ vì thứ mình muốn, có thể không từ thủ đoạn, cũng có thể từ bỏ đoạn tình cảm mười mấy năm.
Lão Thôi nhìn Đường nha đầu trước mắt, đột nhiên cảm thấy cô so với một năm trước đã trưởng thành hơn vài phần, mặc dù giữa hai hàng lông mày vẫn như vậy, nhưng lời nói và  cử chỉ của cô đã không còn là của một cô gái đôi mươi nữa mà sâu sắc và kín đáo. Trong lời nói dường như ẩn chứa sâu sắc sự từng trải.
Khi nói chuyện với cô, anh ta không tự chủ được mà bỏ qua tuổi tác của cô, giống như đang nói chuyện với một người cùng tuổi có nhiều kinh nghiệm, không hề có khoảng cách.
Mà cô cứ ngồi im lặng đối diện với anh ta như vậy, mười ngón tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, vẻ mặt điềm tĩnh hờ hững, nhìn thoáng qua, có một khí thế điềm đạm, đôi mắt phượng hơi xếch lên mang vẻ thu hút không phù hợp với độ tuổi này.
Có lẽ là vì người thân của cô đều không còn, một mình cô sống ở thành phố xa lạ, khiến cô sớm trưởng thành. Lão Thôi thở dài, trong lòng lại thêm vài phần thương xót với cô, cha mẹ và người thân của anh ta cũng đi sớm, tất nhiên hiểu rõ được mùi vị cô đơn đó.
Trong đêm khuya tĩnh lặng, hai người ngồi cùng nhau uống rượu tại quán cũ này, nói về những chuyện cũ trong những năm qua.
Cho đến nhiều năm sau, Đường Tĩnh Vân đã trở thành người cao cao tại thượng khiến người khác ngưỡng mộ, mỗi khi nhớ lại cảnh tượng đêm đó, anh ta lại mỉm cười. Có những người, đã được ông trời định sẵn có mệnh phượng hoàng, sớm muộn gì cũng sẽ bay cao chín vạn dặm. Bởi vì trong mắt cô ẩn chứa nhiều thứ hơn người khác.
1: Giấc mơ kinh hoàng
Những hạt mưa rơi lộp độp trước cửa kính xe, tạo thành một mảng mờ mịt. Bầu trời xám xịt không thấy mặt trời, cần gạt nước gạt đi những vệt nước, để lại những vệt nước loang mờ, nhìn không rõ con đường phía trước.
Một chiếc Rolls-Royce đang chạy dưới mưa, người phụ nữ lái xe nhìn có vẻ không nhiều tuổi nhưng giữa hai lông mày lại có nếp nhăn sâu, đôi mắt phượng lạnh lùng, thoạt nhìn là một người rất nghiêm khắc và có tính kỷ luật cao.
Cô đang lạnh lùng nhìn cảnh tắc đường trên đường, trong mắt cô lóe lên sự cáu kỉnh và thiếu kiên nhẫn. Việc tắc đường ở Kinh Đô vô cùng nghiêm trọng, mà hôm nay thời tiết u ám và mưa lớn lại càng khiến người ta khó chịu hơn, giống như có chuyện gì đó sắp xảy ra.
Cuối cùng đèn cũng chuyển sang màu xanh, xe bắt đầu chầm chậm di chuyển. Người phụ nữ quay tay lái rẽ sang một con đường khác. Lúc này, màn hình điện thoại di động của cô nhấp nháy điên cuồng. Cô thuận tay nhấc điện thoại lên định nghe máy.
Một tiếng nổ lớn vang lên bên tai cô, trộn lẫn với tiếng la hét của người đi đường. Cô cảm thấy thế giới quay cuồng, khi cô ngước mắt lên, cô chỉ nhìn thấy một chiếc xe tải đang lao về phía mình. Cô dường như nghe thấy tiếng gọi của tử thần.
Cô chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, bên tai lại nghe thấy tiếng xương của mình gãy vụn. Cô chỉ kịp nở nụ cười tự giễu, xương ức vỡ vụn, xương sườn gãy cắm sâu vào phổi, vết thương như vậy chắc chắn có thể lấy mạng cô. Một cảm giác nghẹt thở mãnh liệt ập đến...
"Vù..."
Rùng mình một cái, Đường Tĩnh Vân ngồi bật dậy từ trên giường, cô thở dốc, cảm giác ngột ngạt đó rất chân thực, giống y như thật, giống như một giây trước cô thật sự rất khó thở. Cô xoa mạnh mặt mình, sau đó mới nhìn xung quanh, chợt nhớ ra đây là nhà của mình ở thành phố Ngân Lâm.
Lúc này trong phòng rất yên tĩnh. Cô đứng dậy xuống giường, xỏ dép rồi đi vào phòng tắm tắm nước lạnh. Giấc mơ vừa rồi khiến cô toát mồ hôi lạnh, mồ hôi nhớp nháp rất khó chịu.
Giấc mơ này chân thật và đáng sợ đến nỗi cô đã mơ đi mơ lại nhiều lần, vụ tai nạn xe hơi trong giấc mơ quá chân thực. Lần đầu tiên cô mơ thấy giấc mơ này là cách đây vài ngày trước, giấc mơ lặp đi lặp lại quá trình cái chết của cô.
Đến bây giờ cô vẫn cảm thấy có chút không chân thực, cô không biết tại sao một giây trước cô nhắm mắt lại, trong lòng cảm thấy được giải thoát, giây tiếp theo khi mở mắt ra, cô liền quay về thời sinh viên, mùa hè khi cô vừa mới kết thúc năm nhất, cũng chính mùa hè đó đã thay đổi quỹ đạo cuộc đời cô.
Cô không chút do dự, thu dọn quần áo, kéo vali vội vã rời khỏi Kinh Đô, nơi cô đã tiêu tốn hơn mười năm thanh xuân rạng ngời, đã từ bỏ công việc làm thêm và vội vã quay trở lại thành phố Ngân Lâm nơi cô lớn lên. Ngày đầu tiên trở về, cô liền đi cúng bái ba người họ hàng, chạm vào những tấm bia mộ lạnh lẽo, cô mới có cảm giác chân thực.
Cô thản nhiên lau đi những giọt nước trên người, mặc đồ ngủ vào. Cô lắc đầu, đã quen với mái tóc ngắn gọn gàng trước đây, hiện tại cô vẫn chưa quen với tóc dài.
Những ngày qua cô luôn chìm đắm trong ký ức về kiếp trước mà quên mất việc chăm sóc mái tóc của mình. Cô dựa vào sofa ngồi im lặng suốt buổi chiều, không có sự vội vã, không có những bữa tiệc tùng giải trí vô tận nên cuộc sống nhàn nhã như vậy thật thoải mái.
2: Giấc mơ kinh hoàng
Cô kéo rèm ban công ra, dựa vào lan can của ban công. Ngôi nhà này được ông bà cô mua khi họ còn trẻ. Lúc đó nơi đây là một khu vực rất nổi tiếng, nhưng sau đó kế hoạch phát triển của thành phố Ngân Lâm thay đổi, cũng dần trở nên hẻo lánh. Phần lớn cư dân còn sống ở đây đều là những người già đã sống ở đây nhiều năm.
Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào soi sáng đôi môi nhợt nhạt không còn hồng hào nên có của một cô gái ở độ tuổi này. Gió đêm hè thổi vào người cô, mang theo một luồng mát lạnh, khiến đầu cô tỉnh táo hơn.
Cô nhìn xuống đôi bàn tay mảnh khảnh, trắng trẻo nhưng thô ráp hơn so với những cô gái trẻ bình thường vì quanh năm cô phải giúp bà làm việc. Đôi bàn tay này còn chưa từng được dùng qua nhiều loại mỹ phẩm cao cấp, vẫn chưa trở thành đôi bàn tay trắng mềm, gầy gò đến mức có thể nhìn thấy những đường gân rõ ràng như ở kiếp trước.
“Haizz…”
Cô thấp giọng thở dài, vô tri mới là điều hạnh phúc nhất, bởi vì không biết tương lai sẽ phải đối mặt với điều gì, nên có thể tận hưởng từng khoảnh khắc của hiện tại. Mà khi cô đã biết điều gì sẽ xảy ra trong tương lai và những cảnh tượng đang diễn ra trước mắt, cô sẽ bắt đầu cảm thấy lo lắng và cáu kỉnh, khiến cô thấy khó thở.
Đột nhiên cô nhớ đến người đàn ông giống như sói mà cô đã cứu ngày hôm đó, đã cách mấy ngày rồi. Đêm đó cô và lão Thôi đã uống rất nhiều rượu, cô ở đó qua đêm, sáng hôm sau khi rời đi, người đàn ông đó vẫn chưa dậy, cũng chưa nói gì nhiều. Mấy ngày nay cô vẫn đang trầm tư suy nghĩ nên cũng không để tâm đến anh, không biết anh đã rời đi hay chưa.
Lúc này cô mới chợt nhớ ra hình như mình chưa hỏi tên người đàn ông đó.
Cô cảm thấy hơi ớn lạnh khi bị gió đêm thổi khá lâu, lúc này cô mới đứng dậy rời khỏi ban công quay về tiếp tục ngủ.
----
Sáng hôm sau, Đường Tĩnh Vân đến tiệm cắt tóc, nói ra yêu cầu của mình với nhân viên, sau đó mái tóc được cắt ngắn gọn gàng.
Lúc đầu chàng trai cắt tóc rất ngạc nhiên, nhưng khi nhìn thấy mái tóc sau khi cắt của cô, anh ta không khỏi thán phục. Đường Tĩnh Vân chỉ nhẹ nhàng gật đầu, trả tiền rồi rời đi.
Sau đó, cô đi chợ, mua một con cá chép, nửa cân sườn, một ít rau và các loại gia vị rồi về nhà nấu ăn.
Trước đây cô không biết nấu ăn, dưới sự dạy dỗ của bà cô, có ăn đã là chuyện tốt rồi, còn ai quan tâm đến việc ngon hay không. Sau này khi đến nhà họ Đường, vì để lấy lòng ông cụ nhà họ Đường, cô đã đích thân học hỏi từ đầu bếp và nấu một bàn món ăn ngon. Đến khi cô lên nắm quyền, người nhà họ Đường đã bị cô làm cho tơi bời, cô là chủ nhân duy nhất trong ngôi nhà trống của tổ tiên nên cô cũng đã quen với việc tự mình nấu nướng, có chút cảm giác của gia đình là đủ rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡