Rất đơn giản mà, chờ chú út tự mình rớt xuống đài là được rồi, mặc kệ một người đàn ông có ưu tú cỡ nào, chỉ cần đối phương cưới người có tiền, thì đều sẽ bị coi là đồ ăn bám.
Với cái danh như thế này, phàm là người đàn ông có chút lòng tự trọng đều không chịu nổi, nói không chừng dượng út đã sớm nghẹn một bụng rồi, chỉ chờ sau khi bản thân đủ lông đủ cánh rồi thì sẽ đuổi cô út ra khỏi nhà, thuận tiện cướp sạch hết toàn bộ gia sản của cô út
Đúng đúng đúng, dượng út quả thật là người trong lòng thâm sâu khó lường, ông cụ đã nhắc nhở cô út về điều này rất nhiều lần rồi, nhưng cô út sống chết không chịu để trong lòng, đúng là hết thuốc chữa
Nếu như cô út chịu nghe thì không gọi là não yêu đương đâu, lại nói, tại sao bây giờ dượng út vẫn còn chưa tới cơ chứ, tôi thật sự muốn nhìn xem cái người yêu nam họa quốc này có vẻ ngoài như thế nào mà lại có thể khiến cho cô út khuynh quốc khuynh thành như này không cách nào tự kiềm chế được mà đem lòng yêu sâu đậm
Dượng út đã đến đây từ sớm rồi, chiếc xe của anh ta đang đậu ở trên đường rợp bóng cây bên ngoài trang viên kia kìa.
Trái tim Hứa Ngạn Văn chợt cảm thấy căng thẳng, trước khi cô nàng bước vào nhà, cô nàng vừa mới gọi điện thoại cho anh ta, rõ ràng anh ta nói mình vẫn còn ở công ty.
Anh ta đậu xe ở đó làm gì vậy?
Ặc, thì chính là, chơi dã chiến play đó nha, tổng tài bá đạo lãnh khốc vô tình với cô thư ký bé nhỏ của mình, vì yêu mà sinh tình xong làm ở trong xe
Ấy chà, dượng út biết cách chơi thật đó
“Rầm..." Hứa Ngạn Văn nặng nề đặt mạnh ly trà lên bàn trà.
Cô nàng đứng phắt dậy, lồng ngực phập phồng lên xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét.
Vợ chồng Hứa Ngạn Duệ nhanh chóng quét mắt nhìn Hứa Nhân Nhân một cái, sau đó liếc nhìn chằm chằm Hứa Ngạn Văn, đáy mắt của bọn họ thoáng hiện lên vẻ phấn khởi và khinh thường đối phương đánh nhau đi, đánh nhau đi
Hứa Nhân Nhân giật mình, nơm nớp lo sợ nhìn về phía cô nàng.
Cai gì vậy, cái gì vậy, cô út trông rất tức giận đó, là ai chọc cô út hay sao?
Hứa Dao theo bản năng nhìn về phía Hứa Nhân Nhân, miệng ngập ngừng, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Bầu không khí đang giằng co với nhau, ông cụ bèn chậm rãi đi ra từ bên trong góc nhỏ rồi bước xuống cầu thang, nhìn xuống mọi người ở dưới lầu, giọng nói trầm thấp của ông cụ cắt ngang qua cục diện bế tắc "Mọi người đến đông đủ hết rồi à?"
“Cha.”
Vợ chồng của Hứa Ngạn Ôn vừa thay quần áo xong đi ra ngoài, họ vừa nhìn thấy ông cụ thì vội vàng đi lên đỡ ông cụ ngay.
Mọi người ngước mắt lên, nhìn thấy ông cụ với tinh thần phấn chấn đang chậm rãi bước tới, tất cả đều đứng dậy nghênh đón.
Khi Hứa Ngạn Văn nhận ra được bản thân có làm gì cũng không thể nói ra được lời chất vấn đã đến bên miệng của mình, sau khi cô nàng chấp nhận việc này rồi thì bèn bình tĩnh lại tâm trạng của mình cho thật tốt, nở nụ cười nghênh đón cha của mình.
“Chắc là A Thành đã đến nơi rồi ạ, để con đi ra ngoài xem một chút." Cô nàng giả vờ không biết gì mà giải thích.
Ông cụ gật đầu, thuận thế nhìn cô nàng một cái, rõ ràng ông cụ đang nở nụ cười, nhưng cái nhìn này lại khiến cho Hứa Ngạn Văn cảm thấy luống cuống giống như thể lời nói dối của mình đã bị ông cụ nhìn thấu, cô nàng theo bản năng lảng tránh ánh mắt của ông cụ.
Chẳng lẽ tất cả mọi người đều có thể nghe thấy tiếng lòng của Nhân Nhân sao?
Giờ phút này Hứa Ngạn Văn đang bức thiết muốn nghiệm chứng tin tức được nói từ một giọng nói xa lạ, tạm thời cô nàng không để ý tới những chuyện khác.
Cô nàng vội vàng gọi tài xế tới chuẩn bị xe, định tự mình đi kiểm tra thực hư.