Điều khủng khiếp hơn là chiếc mặt dây chuyền Quan Âm anh ta đeo trên cổ cũng bị vỡ theo.
Món đồ trang trí ngọc bích vỡ thì anh ta không tiếc, nhưng chiếc dây chuyền này thì cực kỳ giá trị.
Đây là viên ngọc quý cực phẩm, màu xanh đế vương, được cậu chủ tìm thấy và nhờ nghệ nhân giỏi nhất khắc thành tượng Quan Âm. Có người từng trả giá cả trăm triệu, nhưng cậu chủ không bán, mà tặng cho anh ta.
Giờ nó vỡ rồi, không chỉ là "hao tài" mà là phá sản luôn
Diệp Phi muốn khóc mà khóc không được, đứng ngẩn ra, nhìn chằm chằm đống vỡ vụn dưới chân.
Mặc Thiên lúc đó đang ra vườn tìm Tiểu Hắc, không chứng kiến màn gay cấn ấy.
Nhưng lời mỉa mai của cô dù muộn nhưng vẫn có.
Cô ôm Tiểu Hắc quay vào biệt thự, nhìn thấy cảnh tượng của Diệp Phi, lập tức nhảy cẫng lên vui vẻ chạy đến.
Cô liếc nhìn đống ngọc nát dưới chân, thở dài chẳng chút thành tâm “Thấy chưa, anh hao tài rồi.”
Mặc Thiên một tay ôm chặt cục vàng, tay kia ôm con mèo mập, gắng gượng làm động tác chắp tay “Thôi thì của đi thay người, ít nhất anh còn sống.”
Nói xong, cô vui vẻ lắc lư, né qua đống mảnh vỡ và chạy xuống lầụ
Diệp Phi “...”
Cô gái này có phải là ôn thần chuyển thế không?
Chuyện tốt thì không thấy đâu, xui xẻo thì chuẩn khỏi bàn
À mà, cô có bao giờ nói lời tốt đẹp đâu, không biết chuẩn hay không nữa
...
Trời chỉ hửng nắng được một ngày.
Tối đến lại đổ cơn mưa lớn, sấm chớp đùng đùng, mưa không ngớt.
Chẳng bao lâu sau, có người từ làng chạy đến báo tin cho nhà họ Kiều, nói hôm nay có khả năng xảy ra lở đất, khuyên cả nhà nên chuẩn bị sơ tán lên vùng cao.
Người nhà họ Kiều hơi lo lắng, vội hỏi ý Kiều Hạ xem có nên di tản không.
Mặc Thiên đang mải ăn, nghe thấy nói phải dọn đi, cô vừa nhồm nhoàm vừa lẩm bẩm “Không sao đâu, tôi có người ở trên trời rồi, lở đất cũng không dám trôi tới đây đâụ”
Mọi người “...”
Cô nhóc này chắc là thần kinh không bình thường.
Chỉ vì bữa tối yêu thích mà dám lôi cả ông trời ra nói bậy.
Dù cô có tài đến mấy, cũng không thể ngăn được thiên tai chứ
Kiều Hạ xoa xoa huyệt thái dương, tính mạng con người là quan trọng nhất, không thể xem thường được. Chẳng ai tin vào mấy lời vu vơ của Mặc Thiên.
Dù Kiều Hạ có liều đến đâu cũng phải có kế hoạch dự phòng.
“Diệp Phi, đi kiểm tra tình hình, nếu thấy có dấu hiệu gì, lập tức rút lui.”
“Rõ ” Diệp Phi đáp lời rồi dẫn theo hai vệ sĩ rời khỏi biệt thự.
Mặc Thiên cũng chẳng bận tâm việc họ không tin, cô tiếp tục ung dung ăn uống, còn Tiểu Hắc thì vẫn nằm im trên ghế, gặm nhấm cái bánh bao trước mặt.
Chỉ có hai người họ là bình tĩnh.
Những người còn lại đều lo lắng, sẵn sàng ứng phó.
Bỗng bên ngoài biệt thự vang lên tiếng mở cửa, cùng với những âm thanh ồn ào, tiếng người chạy loạn, chẳng khác gì đến phá nhà, làm ầm ĩ hết cả lên.
Có người "rầm" một tiếng đá văng cửa, hét lớn “Bác sĩ Trần, bác sĩ Lý, nhanh xuống đây ”
Lúc này các bác sĩ đều ở dưới tầng, nghe tiếng gọi thì vội vã chạy ra đón.
Chỉ thấy hai người bị thương được đưa vào, một người đầu đầy máu, miếng vải trắng bịt vết thương đã nhuốm đỏ, gần như không còn nhận ra màu gốc.