⬅ Trước Tiếp ➡
Mặc Thiên chẳng thấy có gì sai, tiếp tục phơi đám bùa của mình.
Kiều Hạ cũng không hề giận “Sư phụ cô tặng chiếc vòng này khi nào?”
“Hai hôm trước khi ông ấy qua đời.” Mặc Thiên trả lời một cách thản nhiên.
Trước khi chết, Sài chân nhân mới đưa chiếc vòng cho cô, nhưng ông cũng chẳng nhớ nổi nó từ đâu mà có.
Ông lão hơn trăm tuổi rồi, nhớ nhớ quên quên là chuyện thường.
Không nhớ nổi cũng là điều dễ hiểụ
Mặc Thiên thấy Kiều Hạ hỏi mãi, giơ tay lên để lộ chiếc vòng, rồi hỏi ngược lại “Anh có biết nó từ đâu không?”
Kiều Hạ dừng lại vài giây, rồi khẽ lắc đầu “Không biết.”
Chưa điều tra rõ ràng, anh dĩ nhiên không thể để lộ mọi chuyện.
Nghe anh nói không biết, Mặc Thiên lập tức nhìn anh đầy cảnh giác “Không biết mà cứ hỏi mãi, anh định trộm nó à?”
Kiều Hạ “...”
Anh mở miệng định nói, nhưng chẳng biết đáp lại thế nào.
Dù rất muốn bảo rằng mình chưa nghèo đến mức phải đi trộm một chuỗi hạt...
...
Sau một ngày bận rộn, Mặc Thiên cuối cùng cũng phơi xong đám bùa.
Khi cô quay vào nhà, bất chợt nhìn thấy một món đồ trang trí bằng ngọc bích ở góc phòng. Trên bề mặt ngọc bích, có những họa tiết vàng khảm rất tinh xảo.
Mắt Mặc Thiên sáng rỡ, cô dán chặt ánh nhìn vào từng mảng vàng, không chớp mắt. Đôi chân như dính keo, không nhấc nổi bước.
Cô đứng đó, nhìn chăm chăm như một pho tượng.
Sáng nay Kiều Hạ không hỏi được gì nên đã lên lầụ
Khi anh quay xuống, thấy cảnh Mặc Thiên đứng bất động, môi anh khẽ nhếch cười “Nếu thích thì tôi tặng cô.”
“Cậu chủ ” Diệp Phi định lên tiếng ngăn lại.
Nhưng bị ánh mắt lạnh lùng của Kiều Hạ chặn đứng.
Mặc Thiên nghe thấy tiếng động, quay lại “Tặng tôi thật à?”
“Ừ, coi như phí khám bệnh.”
Mặc Thiên nghe xong, khẽ cắn môi, quay lại nhìn kỹ những họa tiết vàng trên đó, rồi nói “Chỗ vàng này chỉ nặng tầm 7.9 gram, không đủ phí khám của tôi. Nhưng vì Tiểu Hắc cắn anh, tôi cũng phải bồi thường chút ít, vậy coi như hòa.”
Mặc Thiên tính toán không giỏi, nhưng nhìn vàng thì cực chuẩn. Giả hay thật, trọng lượng thế nào, cô đều biết ngay.
Dù không nên nhận tiền của Kiều Hạ, nhưng là vàng Là vàng thật đấy
Không lấy thì đêm nay cô sẽ mất ngủ
Nghĩ đến việc chỗ vàng này sắp thuộc về mình, Mặc Thiên hớn hở chạy về phòng, lôi ra một cái túi to.
Cô cười tươi, lúm hạt gạo trên má hiện rõ nét hạnh phúc.
Cô nhấc món đồ trang trí ngọc bích xuống, cẩn thận đặt lên bàn trà, rồi lấy ra dao, kéo và đủ loại dụng cụ khác.
Diệp Phi thấy vậy, lập tức đưa tay ngăn cô lại “Cô định làm gì?”
“Cạy vàng.” Mặc Thiên giơ dao lên.
Diệp Phi nhăn mặt, không biết phải nói gì.
Anh ta thật sự nghi ngờ đầu óc cô gái này có vấn đề, món đồ trang trí đẹp như vậy mà cô lại định tháo ra, giá trị của nó chẳng phải sẽ tụt dốc sao?
“Cậu chủ đã cho cô rồi, cứ mang cả đi. Chỉ lấy vàng thì không khác gì bỏ cả mâm bánh để nhặt một miếng nhỏ ”
“Nhưng tôi chỉ thích vàng.” Mặc Thiên phồng má, tỏ rõ vẻ không vui.
Hai người cứ đứng đó, ai cũng cố chấp với ý kiến của mình.
Lúc này, Kiều Hạ bước đến.
Anh đưa cho Mặc Thiên một bộ dụng cụ nhỏ hơn “Cạy đi.”
Diệp Phi “...” Cậu chủ, cậu thay đổi rồi, cậu không còn là người trước kia nữa...

⬅ Trước Tiếp ➡