⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng tìm bà ta ở đâu, họ cũng không biết.
Cảnh sát hỏi cả đêm, không hỏi thêm được gì, mới kết thúc thẩm vấn.
Cố Bạch Dã và Mặc Thiên cũng theo đến khuya mới rời đi.
Lúc này, ở thôn Đại Đạo bắt đầu mưa lớn.
Thôn Đại Đạo vốn là một thôn nghèo nhất cả nước, nghèo đến nỗi các thôn khác đã thoát nghèo làm giàu, họ mới tạm đủ ăn, cả thôn chỉ có một con đường đi lại được, gặp mưa lớn, càng thêm khốn khổ.
Ra khỏi đồn cảnh sát, hai chiếc xe địa hình đậu trước cửa, Cố Bạch Dã bước nhanh lên xe, mấy thuộc hạ cũng theo lên.
Chỉ còn Mặc Thiên, ôm mèo, kéo xe đẩy, chịu đựng mưa lớn.
Chớp mắt, cả người cô ướt sũng.
Cố Bạch Dã hạ cửa kính, liếc nhìn Mặc Thiên "Nhà ở đâu, tôi đưa về.”
“Nhà anh chính là nhà tôi.” Mặc Thiên trả lời rất nghiêm túc.
Câu nói này khiến người ta nghĩ lung tung.
Cố Bạch Dã cảm nhận ánh mắt xung quanh, ngẩng lên, trừng mắt với thuộc hạ nhìn anh ta qua gương chiếu hậụ
Anh ta lấy chiếc ô ném cho Mặc Thiên "Bệnh viện tâm thần mới là nhà của cô.”
Nói xong, Cố Bạch Dã kéo cửa kính lên.
Ra lệnh "Lái xe.”
Xe địa hình phóng đi.
Năm phút saụ
Lại quay đầu trở lại.
Dừng trước mặt Mặc Thiên.
Cố Bạch Dã tức giận đẩy cửa xe, lạnh lùng nói "Lên xe ”
Anh ta không hiểu sao mình lại làm vậy, nhìn thấy cô nhóc đứng trơ trọi dưới mưa, lòng anh ta bất giác mềm đi.
Cô nhóc này đã cứu Phục Tuyết.
Nhưng cũng chính cô ngăn anh ta tìm người.
Trời mưa to thế này, Phục Tuyết không nói được, lỡ lạc trong rừng sâu, ai cứu cô ấy đây?
Cố Bạch Dã nhìn cô nhóc mà thấy bực bội, cơn giận không có chỗ phát.
Dù vậy, Mặc Thiên chẳng để tâm chút nào.
Cô chẳng khách khí, đặt con mèo lên ghế giữa, nhấc bao tải và xe kéo vào chỗ trống, cuối cùng mới tự ngồi lên.
Mặc Thiên và đống lỉnh kỉnh vừa vào, ghế sau càng nặng thêm.
Cố Bạch Dã mặt lạnh, không nói gì, ngoài trời mưa lớn cũng không khó coi bằng mặt anh ta.
Anh ta nghi ngờ mình bị ma ám, mới quay xe đón cô nhóc này.
Cố Bạch Dã quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, mắt không thấy, tâm không phiền.
Nhưng rất nhanh anh ta phát hiện, tai vẫn phiền.
Chỉ nghe Mặc Thiên ngồi vào xe.
Cô nhắc tài xế "Bác tài, đi chậm chút, mèo của tôi say xe, dễ nôn.”
Cố Bạch Dã xoa thái dương.
Anh ta chắc chắn, cô này là trời phái xuống để hành anh ta...
...
Đoạn đường thường chỉ mất hai mươi phút, hôm nay lái gần một giờ mới tới căn nhà Mặc Thiên đã đến ban ngày.
Nhà này không phải của Cố Bạch Dã.
Mà là của con cáo già nhà họ Kiềụ
Xe đỗ trong sân, Cố Bạch Dã dẫn Mặc Thiên vào biệt thự.
Người làm thấy là cậu sáu Cố, không ai dám cản.
Cố Bạch Dã tìm cho Mặc Thiên một phòng ở tầng trệt, mặt lạnh cảnh báo "Cô ở đây, đừng làm phiền bệnh nhân trên lầu, người đó không dễ chọc đâụ”
Nói xong, anh ta định rời khỏi biệt thự.
Mặc Thiên thấy vậy, gọi với "Lão Lục, anh còn đi đâu?”
Cố Bạch Dã khựng lại, nghiến răng tức giận.
“Cô không biết nói chuyện sao?”
“Vậy anh đi đâu?” Mặc Thiên chẳng để tâm lời anh, chỉ hỏi điều cô muốn biết.
Cố Bạch Dã thấy không thể giao tiếp với cô nhóc này.
Anh ta không muốn tốn thêm thời gian.
Im lặng rời đi.

⬅ Trước Tiếp ➡