⬅ Trước Tiếp ➡

Tư Nguyên là người có khí độ rất tốt, bị Hứa Chiêu trực tiếp điểm mặt, trên mặt chỉ mỉm cười, cũng không có tức giận, không hổ là đại sư nổi tiếng ở Kinh Thị được vạn người kính ngưỡng. Anh ta khép lại đôi tay “Diệp thí chủ có duyên với Phật, chùa Thanh Sơn chúng tôi từ trên xuống dưới đều lo lắng cho tình huống của Diệp thí chủ.”
Hứa Chiêu vẫn luôn sống ở nông thôn cho đến lớn, đi theo bên người sư phụ là Hứa Quan Nguyệt cũng không được người ta chú ý, cho nên cô chưa từng tiếp xúc với phong cách nói chuyện mờ mịt giống như Tư Nguyên và Diệp Cẩn Ngôn, lần thứ hai Hứa Chiêu nhấn mạnh lời nói trước đó “Nói ngắn gọn, chỉ cần tôi giúp anh bắt được con quỷ này, để anh an toàn rời đi, anh liền trả tiền đúng không?”
Đối mặt với đôi mắt sáng long lanh của Hứa Chiêu, cho dù Diệp Cẩn Ngôn là một nhà tư bản có kinh nghiệm trên thương trường, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ cũng đều trầm mặc, bản lĩnh châm chọc người khác mà bản thân anh ta am hiểu cũng không dùng được.
Hứa Chiêu thấy anh ta trầm mặc, cô cho là anh ta đã cam chịu, Hứa Chiêu cũng không đợi Diệp Cẩn Ngôn trả lời, cô vỗ tay một cái, có chút kích động “Vậy anh không cần chờ vị hòa thượng này tới, hiện tại tôi sẽ giúp anh bắt lấy con quỷ này, anh chuyển tiền cho tôi. Tôi không cần số tiền lớn, một vạn tệ là đủ rồi.”
Lúc nói đến một vạn tệ, Hứa Chiêu có chút chột dạ, cô cảm thấy mình đã chào giá quá cao. Trước kia cô đi ra ngoài cùng sư phụ, có thể kiếm được mấy trăm tệ đã không tệ rồi. Duy nhất có một lần cô kiếm được năm vạn tệ, chính là tiền thưởng mà Dương Sĩ Kỳ đã nói.
Lần này cô dám muốn một vạn cũng là vì nghe được Diệp Cẩn Ngôn nguyện ý quyên tặng một trăm vạn tệ cho chùa Thanh Sơn. Chùa Thanh Sơn có thể lấy một trăm vạn, vậy thì cô lấy một vạn cũng không nhiều lắm.
“Cô cũng là thiên sư?” Rốt cuộc Diệp Cẩn Ngôn cũng hiểu được ý của Hứa Chiêu, anh cau mày, trên dưới đánh giá Hứa Chiêu, “Lệ quỷ có cấp bậc này không phải một tiểu thiên sư như cô có thể đối phó.”
Tuổi của Hứa Chiêu còn quá nhỏ, nhìn bộ dáng không rành việc đời của cô, rất khó để làm cho người ta tin tưởng cô là một thiên sư lợi hại.
Tư Nguyên cũng nhìn Hứa Chiêu chăm chú, anh ta khuyên nhủ “Vị nữ thí chủ này, có lẽ thí chủ chưa biết đến sự nguy hiểm của lệ quỷ có cấp bậc Quỷ Vương, dù Quỷ Vương còn chưa xuất thế, cũng không thể khinh thường thực lực của nó. Một khi nó xuất thế, toàn bộ Kinh Thị đều sẽ bị ảnh hưởng, chỉ có đại sư như sư phụ của bần tăng mới có thể giải quyết.”
Sư phụ của Tư Nguyên chính là trụ trì của chùa Thanh Sơn, Huyền Hải đại sư cũng là một cao tăng nổi tiếng ở Kinh Thị.
Hứa Chiêu chỉ nhớ thương một hai người kia đang nói gì đó, trong lúc bọn họ còn chưa kịp phản ứng, Hứa Chiêu đã chạy tới chỗ thịt cầụ
Diệp Cẩn Ngôn cau mày, một bên ghét bỏ Hứa Chiêu cạy mạnh, một bên chạy theo phía sau Hứa Chiêu, trên người anh có Kim Liên Tử, có thể bảo vệ Hứa Chiêu dưới sự tấn công của lệ quỷ.
Rốt cuộc động tác của Diệp Cẩn Ngôn cũng không nhanh bằng Hứa Chiêu, cô như một con báo nhìn thấy thức ăn, nhanh chóng nhảy đến bên cạnh thịt cầu, vươn tay một cái đã bắt được những sợi chỉ đỏ đang liên kết với thịt cầu, sau đó xách thịt cầu lên.


⬅ Trước Tiếp ➡