Chương 51
Hứa Chiêu không có di động, nhưng cô cũng không xa lạ với di động. Cô và Hứa Quan Nguyệt rất nghèo, nhưng người nhà quê ở Hoa Quốc cũng không nghèo, cơ hồ mỗi người đều có di động, giống như dì Vương ở trong thôn thích nói chuyện bát quái, mỗi ngày vào buổi tối bà ta đều lấy ra di động để gọi video call cho cháu trai đang đi học trong thành phố.
Nhưng di động cũng không phải pháp khí nha? Hứa Chiêu mê mang, chẳng lẽ Dương Văn Hiên chuẩn bị công kích bằng vật lý giống như cô, trực tiếp cầm di động đánh quỷ?
Hứa Chiêu nhìn thoáng qua đứa trẻ ở bên trong thịt cầu đang nỗ lực giãy giụa để thoát ra ngoài, có thể là có thể, nhưng làm như vậy sẽ rất phí di động nha? Cô biết giá tiền của di động cũng không hề rẻ, một cái di dộng đến mấy ngàn tệ. Cũng không cần làm như thế, nhặt một cục gạch trên mặt đất đều dùng tốt hơn di động, Hứa Chiêu đau lòng tiền dùm bọn họ.
Trong lúc Hứa Chiêu miên man suy nghĩ, Dương Văn Hiên đã nhanh nhẹn mở ra di động, tìm đến icon của WeChat, nhấn vào mục video call trên điện thoại.
Tiếng chuông của video call chỉ vang lên vài giây đã có người nhận cuộc gọi, thị lực của Hứa Chiêu rất tốt, cô nhìn thấy đầu kia của video call xuất hiện một vị hòa thượng.
Dương Văn Hiên nhìn vị hòa thượng ở đối diện, giọng điệu cung kính “Tư Nguyên đại sư, Diệp tổng lại gặp quỷ.”
Tuổi của Tư Nguyên cũng không lớn, khuôn mặt hiền lành phúc hậu, trong mọi tư thái đều có sự trầm ổn, đầu tiên vị hòa thượng này nhìn về phía đầu kia của video call là Dương Văn Hiên, anh ta lễ phép mà chấp tay chào hỏi “Dương thí chủ.” Ngay sau đó chuyển tầm mắt về phía Diệp Cẩn Ngôn, nhìn thấy Diệp Cẩn Ngôn vẫn bình an không có việc gì, thở ra một hơi nhẹ nhõm, “Diệp thí chủ không có việc gì, thật tốt.”
“Diệp thí chủ có thể chất đặc thù, gặp quỷ cũng là chuyện bình thường, may mà Diệp thí chủ có duyên với Phật, Diệp thí chủ không cần sợ yêu ma quỷ quái.”
Diệp Cẩn Ngôn không nói chuyện, Dương Văn Hiên thì tràn đầy cảm xúc Diệp tổng đã quyên rất nhiều tiền cho chùa miếu ở Kinh Thị, còn đặc biệt quyên tặng vài tượng Phật bằng vàng cho chùa Thanh Sơn của Tư Nguyên.
Dưới số tiền lớn, Diệp Cẩn Ngôn làm sao mà không có duyên với Phật?
Vị trí của Hứa Chiêu và Tần Thiển cách Diệp Cẩn Ngôn rất gần, lúc Tư Nguyên đánh giá Diệp Cẩn Ngôn cũng nhìn thấy bọn họ, giọng điệu của anh ta vẫn bình thản “Dương thí chủ gặp quỷ chính là tiểu quỷ ở phía sau mọi người?” Tầm mắt của vị hoà thượng này đang đảo qua trên người Tần Thiển, “Trên người của Diệp thí chủ có Kim Liên Tử, gặp tiểu quỷ không cần phải sợ hãi.”
Pháp khí trên người của Diệp Cẩn Ngôn là dùng rất nhiều tiền để mua, trong đó có Kim Liên Tử của chùa Thanh Sơn. Kim Liên Tử là chí bảo của chùa Thanh Sơn, truyền thuyết nói rằng nó được lấy từ hoa sen dưới chân Phật Tổ, chùa Thanh Sơn cũng chỉ có một cái.
Nếu Diệp Cẩn Ngôn không quyên tặng mấy bức tượng Phật bằng vàng, lại có duyên với Phật, thì Kim Liên Tử sẽ không ở trong tay anh ta. Có Kim Liên Tử, tiểu quỷ không thể đến gần Diệp Cẩn Ngôn.
Tần Thiển “……”
Nó có chuyện muốn nói, tuy rằng nó là tiểu quỷ, nhưng cũng có sĩ diện. Nhưng khi nó nhìn thấy bộ dáng của Tư Nguyên đại sư, tiểu quỷ Tần Thiển đã mạnh mẽ nuốt bất mãn xuống. Ai kêu nó chỉ là một tiểu quỷ không có thực lực? Chỉ có lão đại không ghét bỏ nó.