⬅ Trước Tiếp ➡

Rốt cuộc vị hòa thượng này có mục đích gì, Hứa Chiêu cũng không biết. Nhưng nhìn âm khí nồng đậm ở chung quanh cùng với việc quan tài rung động, liền biết người này không có lòng tốt.
Đồng Sơn thôn đứng đầu về du lịch, hiện tại lại là ngày lễ, có rất nhiều du khách ở chung quanh, mặc kệ vị hòa thượng này có mục đích gì, Hứa Chiêu sẽ không để chuyện này chuyển biến xấụ
Bọn họ đã nhận tiền, tuy rằng tiền này là do Hứa Quan Nguyệt lừa gạt được.
Hứa Chiêu tiếp tục dùng chu sa vẽ bùa ở trên quan tài.
Hứa Quan Nguyệt tựa như một người mù bình thường, giống như không có phát hiện ra được chuyện gì, ông bình tĩnh mà ngồi ở chỗ kia.
Hứa Quan Nguyệt gỡ kính râm xuống, mở to đôi mắt vô thần, trong miệng lẩm bẩm, ông căn bản không dùng tâm để niệm. Hơn nữa Hứa Chiêu lại xinh đẹp, hai người tổ hợp với nhau, hoàn toàn là một đôi thầy trò lừa đảo.
Ở đối diện, hòa thượng Minh Trần không dấu vết mà đánh giá hai thầy trò, nhìn bộ dáng lừa ăn lừa uống của bọn họ, ông ta thu lại sự hoài nghi.
Vừa nãy hẳn là do ảo giác, có khả năng là do thời cơ chưa tới, cho nên dị động mới dừng lại, không phải do hai người này động tay chân.
Khó có lúc gặp được một thi thể bị hàm oan mà chết còn phù hợp với công pháp tu luyện của mình, ông ta không thể bỏ lỡ cơ hội này.
Minh Trần ổn định tâm thần, an tâm niệm kinh.
Tuy đã thuyết phục chính mình chuyện vừa rồi chỉ là ngoài ý muốn, nhưng tốc độ niệm kinh của ông ta đã nhanh hơn trước.
Một lần niệm chính là trôi qua mấy tiếng, bởi vì ở trong mắt những người khác hình tượng của bọn họ là kẻ lừa đảo, cơm của Hứa Chiêu và Hứa Quan Nguyệt cũng không có ai nguyện ý quản, vẫn là Lục Thiếu Nham có lòng tốt mang một ít cơm cho bọn họ.
Thời gian rất nhanh đã đến nửa đêm, trong bóng đêm thâm thúy, ánh trăng mang theo màu đỏ quỷ dị, trong linh đường có đèn đuốc sáng trưng, ánh đèn dừng ở trên quan tài, lại tăng thêm vài phần điềm xấụ
Theo lý thuyết trong thời gian này, quan tài phải có động tĩnh, nhưng hiện giờ lại yên tĩnh một cách khác thường.
Là bởi vì lúc trước ông ta bị thương còn chưa có hồi phục, hay là bởi vì ông ta là một hòa thượng lại dùng thủ pháp của đạo sĩ để luyện thi, cho nên hiệu quả không được tốt?
Minh Trần có chút sốt ruột. Bỏ lỡ thời gian này, muốn thi thể dị biến sẽ rất khó.
Ông ta căn bản không đem hai thầy trò Hứa Chiêu và Hứa Quan Nguyệt để vào trong mắt, lại không biết ở đối diện, Hứa Chiêu cau mày, dùng chu sa vẽ một lá bùa ở trên quan tài, vững vàng chặn lại quan tài.
Hiện tại đang là nửa đêm, người trong linh đường cũng không nhiều lắm. Chỉ có Lục Chí Hoa và Lục Thiếu Nham đang quỳ. Những thân thích khác có người đi ngủ, có người đi ăn khuya.
Tuy Lục Chí Hoa và Lục Thiếu Nham chỉ quỳ gối ở trên linh đường, nhưng cũng rất mỏi mệt. Lục Chí Hoa buông đầu xuống ngủ, đầu của Lục Thiếu Nham cũng lắc lư.
Người còn thanh tỉnh ở trong linh đường chỉ có hai thầy trò Hứa Chiêu cùng với Minh Trần trong lòng đang sốt ruột.
Rốt cuộc thì Minh Trần không chờ nổi nữa, ông ta từ trong lòng móc ra một cái mõ. Cái mõ của ông ta không giống với cái mõ của những hòa thượng khác, cái mõ của ông ta toàn thân đều có màu đỏ, giống như nhiễm một tầng máụ
Minh Trần đánh mõ, linh đường đang quạnh quẽ trong nháy mắt trở nên rét lạnh, từ mùa xuân lập tức chuyển sang mùa đông.


⬅ Trước Tiếp ➡