⬅ Trước Tiếp ➡

Trước khi rời đi, Lục Thiếu Nham nhìn gương mặt của Hứa Chiêu, hai má đỏ rực, do dự một chút mới mở miệng nói “Hứa Chiêu, cô lớn lên xinh đẹp như vậy, không cần đi làm kẻ lừa đảo để kiếm tiền. Chỉ cần cô nguyện ý, cô có thể tiến vào giới giải trí để kiếm tiền, nơi đó vừa kiếm được rất nhiều tiền vừa an toàn.”
Ở trên đường đi, mặc dù bọn họ nói chuyện với nhau cũng không nhiều lắm, nhưng cả hai bên đều giới thiệu tên họ lẫn nhaụ Lời nói này Lục Thiếu Nham đã ấp ủ ở trong lòng rất lâu, nhưng khi nói ra ngoài vẫn còn lắp bắp, anh ta lo lắng Hứa Chiêu sẽ nghĩ rằng anh ta đang có lòng gây rối.
Nhưng anh ta đã lo lắng vô ích, Hứa Chiêu chỉ cần liếc mắt nhìn tướng mạo của anh ta, thì đã nhìn ra tính cách của anh ta. Tai to rộng, môi dày, mũi đoan chính, là tướng mạo của người trung hậu thành thật, mặc kệ vì sao Lục Thiếu Nham lại hiểu lầm bọn họ, nhưng lúc này lời nói của anh ta là thật lòng.
Lúc nghe thấy Lục Thiếu Nham nói có thể kiếm được rất nhiều tiền, hai mắt của Hứa Chiêu sáng lên “Giới giải trí có thể kiếm được rất nhiều tiền sao?”
Lúc đầu Hứa Chiêu luôn lãnh đạm thì hiện tại hai mắt của Hứa Chiêu đang phát sáng, nhìn ra được Hứa Chiêu đang cảm thấy rất hứng thú.
Không có biện pháp, hai thầy trò bọn họ rất nghèo.
Lục Thiếu Nham biết mình đã nói trúng tâm sự ở trong lòng của Hứa Chiêu, anh ta nhìn thấy thần thái rạng rỡ của Hứa Chiêu, mặt càng đỏ hơn. Anh ta không muốn nhìn thấy Hứa Chiêu càng đi càng xa trên con đường lừa đảo, cũng lo lắng lần sau nhìn thấy tin tức của cô, là ở trên báo pháp luật.
Bởi vậy anh ta tiếp tục nói “Giới giải trí rất dễ kiếm tiền, cô lớn lên xinh đẹp như vậy, chỉ cần nỗ lực ở trên kỹ thuật diễn, kiếm tiền cũng không phải là việc quá khó khăn.”
Lục Thiếu Nham là một biên kịch, anh ta biết rất rõ về giới giải trí, ở trong mắt anh ta, Hứa Chiêu đẹp hơn tất cả nữ minh tinh mà anh ta đã từng gặp, sau khi Hứa Chiêu tiến vào giới giải trí, nổi tiếng chỉ là vấn đề về thời gian. Cho dù giới giải trí có rất nhiều gian nan, nhưng còn tốt hơn làm nghề lừa đảo.
Lục Thiếu Nham nhìn thoáng qua Hứa Quan Nguyệt, sau khi ông nghe được chữ “Tiền” thì lỗ tai đã dựng thẳng lên, nói lời thấm thía “Cô không cần đi theo sư phụ để lừa đảo, hãy sống cho thật tốt.”
Sau khi Lục Thiếu Nham rời khỏi, Hứa Chiêu cũng không có đi vào phòng của mình, mà xoay người nhìn về phía Hứa Quan Nguyệt, xụ mặt không nói chuyện.
Hứa Quan Nguyệt là một người mù, cho nên ông không nhìn thấy được vẻ mặt của Hứa Chiêu, nhưng cho dù không nhìn thấy thì ông cũng biết Hứa Chiêu đang rất tức giận, nhưng ông cũng không lo lắng, chỉ cợt nhả nói “Đồ nhi ngoan, con không cần tức giận, sư phụ là vì nhà của chúng ta, nếu không kiếm được tiền thì chúng ta sẽ không còn gì để ăn.”
Bộ dáng lúc này của Hứa Quan Nguyệt, nếu bị Lục Thiếu Nham nhìn thấy, sẽ càng thêm tin tưởng ông chính là một kẻ lừa đảo, không có vị đại sư nào giống như ông, cả người đầy tục khí.
Hứa Chiêu trừng mắt nhìn ông một cái.
Hứa Quan Nguyệt vẫn cười hì hì “Không phải đồ nhi đã tới rồi sao? Mỗi lần con xuất hiện, chúng ta đều có thể kiếm được tiền.”
Hứa Chiêu nhíu mày “Nơi này có âm khí tận trời, việc này không bình thường.”


⬅ Trước Tiếp ➡