⬅ Trước Tiếp ➡

Lục Thiếu Nham từ bên trong tam quan đổ nát mà hồi phục tinh thần lại, những chuyện xảy ra đêm qua tựa như một giấc mộng, nhưng Lục Thiếu Nham biết chuyện này cũng không phải là mộng, anh ta nhìn Lục Chí Hoa đang tê liệt ngã trên mặt đất thì khôi phục tinh thần “Tôi muốn báo cảnh sát, bà nội là do bác cả hại chết.”
Nhà họ Lục rối loạn, Hứa Chiêu và Hứa Quan Nguyệt cũng không quan tâm đến chuyện này, bọn họ đã mang theo năm vạn tệ về nhà.
Nói bọn họ là đạo sĩ ở nông thôn cũng không sai, hai người bọn họ xác thật là ở nông thôn.
Còn chưa bước vào cửa, đã gặp được dì Vương lớn giọng ở trong thôn, trên mặt bà ta mang theo vẻ nhiều chuyện “Hứa bán tiên, nhà các người có khách tới.”
Hứa bán tiên là xưng hô mà người trong thôn dành cho Hứa Quan Nguyệt, cũng không phải là kính trọng, mà là trêu chọc.
Người trong thôn đều biết, Hứa Quan Nguyệt tự nhận mình có thể đoán mệnh, nhưng từ trước đến nay đều đoán không đúng. Ở trong mắt bọn họ, Hứa Quan Nguyệt chính là kẻ lừa đảo, đại danh bán tiên cũng là dùng để lừa đảo.
Dì Vương có chút tò mò “Người tới còn đi xe hơi, nhìn qua rất có tiền, Hứa bán tiên rốt cuộc thì ông cũng đã thành công lừa được người có tiền rồi sao?”
Hứa Quan Nguyệt vẫy vẫy tay “Đi đi, sao tôi có thể là kẻ lừa tiền chứ?”
Mặc kệ người chung quanh đang xem náo nhiệt, Hứa Quan Nguyệt và Hứa Chiêu đi trở về nhà của bọn họ.
Nhà của bọn họ không giống với nhà cũ của nhà họ Lục, nhà họ Hứa rất cũ nát. Trước cửa nhà có một chiếc ô tô đang đậu không phù hợp với vẻ ngoài của căn nhà, bên cạnh ô tô có một người đàn ông trung niên mặc tây trang màu đen đang đứng.
Ông ta nhìn chằm chằm Hứa Quan Nguyệt và Hứa Chiêu đang đi tới, sắc mặt hơi tối, nhìn không vui cho lắm.
Đương nhiên là Cao Khải không vui rồi, ông ta đã đợi một ngày ở chỗ này.
Ông ta là quản gia của nhà họ Hứa, cũng là trợ thủ được người đứng đầu nhà họ Hứa tin tưởng nhất, ông ta tới nơi này là vì muốn đón đứa con gái của nhà họ Hứa đã đi lạc từ nhiều năm trước về nhà.
Đây vốn là một chuyện vui vẻ, nhưng tâm tình của người nhà họ Hứa từ trên xuống dưới đều thực vi diệụ
Nhiều năm trước, Hứa Chiêu là đứa con gái đã đi lạc của nhà họ Hứa, vợ chồng nhà họ Hứa thương tâm muốn chết, bọn họ đã hao phí rất nhiều thời gian và sức lực cũng tìm không thấy Hứa Chiêụ
Hứa phu nhân đã bị rối loạn cảm xúc, suýt chút nữa đã bị bệnh trầm cảm. Vì để giảm bớt đau thương, bọn họ đã nhận nuôi một bé gái.
Bé gái này tên là Hứa Kiều, tuy rằng Hứa Kiều không phải là con gái ruột của vợ chồng nhà họ Hứa, sau khi cô bé được đón vào nhà họ Hứa, vẫn luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, cũng giúp vợ chồng nhà họ Hứa giảm bớt bi thương, vợ chồng nhà họ Hứa cũng xem cô bé là con gái ruột mà yêu thương.
Bởi vì có sự tồn tại của Hứa Kiều, thời gian trôi qua, dần dần nhà họ Hứa cũng không còn bỏ ra sức lực để tìm kiếm Hứa Chiêụ
Lúc này bọn họ tìm được tung tích của Hứa Chiêu cũng là do trùng hợp, một thời gian trước cảnh sát đã bắt được một kẻ chuyên lừa bán phụ nữ và trẻ em, từ chỗ người này bọn họ đã tìm thấy rất nhiều manh mối về những đứa trẻ bị lừa bán, trong đó có manh mối về tung tích của Hứa Chiêụ


⬅ Trước Tiếp ➡