Tiếp ➡

Mưa bụi mênh mông, bích ba nhộn nhạo là thời điểm vùng sông nước có phong cảnh đẹp nhất. Theo việc khai phá xây dựng trong mấy năm nay, trước kia Đồng Sơn thôn chỉ là một thôn xóm nhỏ thì hiện giờ đã biến thành một địa điểm du lịch nổi tiếng. Bởi vì Đồng Sơn thôn có vẻ đẹp cổ kính, non xanh nước biếc, vừa đến ngày lễ đã có rất nhiều người đổ xô về đây để đi du lịch.
Hứa Chiêu mặc áo thun trắng quần iean đen đơn giản, lưng đeo balo, cô hòa mình cùng với đám đông. Hứa Chiêu không có trang điểm, chỉ cột tóc đuôi ngựa, là một khách du lịch bình thường nhất.
Hứa Chiêu đi dọc theo con đường được lát đá hướng về phía tòa nhà lớn ở hướng nam, càng đi đường càng vắng, vì không đi cùng tuyến đường với khách du lịch, rất nhanh bên người Hứa Chiêu càng ngày càng ít khách du lịch, trước khi Hứa Chiêu đi đến tòa nhà lớn, thì xung quanh đã không còn khách du lịch.
Tòa nhà này rất lớn, hiển nhiên gia cảnh cũng không tệ. Nhưng chung quanh tòa nhà này lại rất quạnh quẽ, bởi vì người trong tòa nhà này đang làm tang sự.
Lúc Hứa Chiêu vừa mới đến, đã nghe được tiếng hòa thượng đang tụng kinh ở bên trong, còn kèm theo một giọng nam mà cô rất quen thuộc.
“Nghe theo tôi sẽ không sai, nhất định lão phu nhân sẽ thích cái này.” Giọng nói này Hứa Chiêu đã nghe mười mấy năm, là giọng nói của sư phụ cô. Không cần nhìn cũng biết, sư phụ của cô lại đang đẩy mạnh việc làm ăn của mình.
Bước chân của Hứa Chiêu cũng không ngừng lại, cô trực tiếp đi vào, không ngoài dự đoán, chủ nhà đang làm tang sự, không kiên nhẫn mà phất phất tay “Chúng tôi đã mời đại sư tới niệm kinh siêu độ, không cần đến đạo sĩ.”
Chủ nhà không cao, hơi béo, vẻ mặt phúc hậụ Có lẽ bởi vì ông ấy đang làm tang sự cho mẹ của mình mà vẻ mặt có chút mệt mỏi cùng tiều tụy.
Người bị đẩy ra ngoài chính là sư phụ của Hứa Chiêụ
Sư phụ của Hứa Chiêu cao cao gầy gầy, mặt mày anh tuấn, bộ dáng không giống của một người đàn ông trung niên 40 tuổi. Trên người ông ấy đang mặc bộ quần áo thể thao mà lúc trước Hứa Chiêu đã dùng tiền học bổng để mua, nếu trên mặt ông ấy không mang kính râm trong tay không cầm gậy dò đường, thì sẽ không có một mối liên hệ nào với hai từ “đạo sĩ”.
Ông ấy cũng không giống người mù, sau khi bị chủ nhà đẩy ra ngoài, lại vững vàng đứng ở tại chỗ, đôi mắt mang kính râm đang nhìn thẳng chủ nhà, dường như có thể nhìn thấy được đối phương.
Đây cũng là nguyên nhân mà chủ nhà không tin ông ấy, chủ nhà cảm thấy ông ấy giả mù để lừa đảo. Hiện giờ loại chuyện này cũng không ít, bên dưới cầu vượt có thể gặp được rất nhiều người có danh xưng là bán tiên, có thể nhìn thấy được ý trời.
Đặc biệt là sau khi sư phụ của Hứa Chiêu lần thứ hai mở miệng càng giống với kẻ lừa đảo “Loại chuyện này hòa thượng không giải quyết được, chỉ có tôi mới có thể giải quyết. Tôi thu phí rất rẻ, chỉ cần bao ăn bao ở, tất cả đều có thể đàm phán.”
Hứa Chiêu đi vào linh đường, có chút bất đắc dĩ mà nhìn Hứa Quan Nguyệt “Sư phụ……”
Hứa Quan Nguyệt nghe thấy động tĩnh do Hứa Chiêu đang đi tới đây, lỗ tai giật giật, ông ấy chỉ chỉ gậy dò đường ở trong tay về phía Hứa Chiêu “Đồ đệ của tôi cũng đã tới, con bé rất lợi hại, ông chỉ cần bỏ thêm một chút tiền là có thể mời được hai vị đại sư, ông đã rất có lời.


Tiếp ➡