"Thôi được rồi, nhưng nếu gặp chuyện thì con nhất định phải tìm bố nhé. Bố có thể giải quyết mọi thứ cho con."
Lộ Tuệ Tuệ "Vâng ạ."
Không lâu sau, Lộ Niên Niên và dì Dương đi từ tầng trên xuống.
Mặt cô ấy đỏ ửng, không biết là do mệt hay do bối rối.
Đến bàn ăn và ngồi xuống, Lộ Tuệ Tuệ chú ý thấy Lộ Niên Niên lén nhìn cô một cái.
Cái nhìn đó có chút e thẹn của một cô gái nhỏ.
Lộ Tuệ Tuệ ?
Cả gia đình quây quần bên nhau thưởng thức bữa tối. Trong lúc ăn, Lộ Cảnh Sơn bất ngờ nói một câụ
"Tốt quá, thật tốt."
Lộ Tuệ Tuệ quay đầu nhìn, ông có phần kích động, tay cầm đũa run nhẹ.
Trong một khoảnh khắc cô cảm thấy lúng túng, bỗng nhiên có một ảo giác như thể tại thời điểm này, cô chính là nguyên chủ. Cô có thể cảm nhận được tình cảm của bố mình, người có mối quan hệ huyết thống với cô.
Sự phấn khích, hạnh phúc và buồn bã.
Lộ Niên Niên cũng bất ngờ đỏ mắt, cô ấy cắn môi, đáng thương nói.
"Bố ơi, chị mới về, bố đừng làm chị sợ."
Lộ Cảnh Sơn lập tức kiềm chế cảm xúc của mình, nhẹ nhàng nói.
"Tuệ Tuệ, con đừng sợ, bố chỉ là kích động quá thôi."
Lộ Tuệ Tuệ "... Con không sợ."
Cô nhìn vào đôi mắt Lộ Cảnh Sơn, không biết nên nói gì để an ủi ông. Sau khi suy nghĩ một lúc, Lộ Tuệ Tuệ dùng đũa chung gắp một miếng thịt kho tàu cho ông.
Nhìn thấy miếng thịt đó, sự kích động mà Lộ Cảnh Sơn vừa đè xuống lại trỗi dậy.
"Cảm ơn con gái."
Lộ Tuệ Tuệ nhẹ nhàng đáp lại. Vừa định để đôi đũa chung xuống thì lại nhìn thấy Lộ Niên Niên cẩn thận bưng bát lên, mắt nhìn cô đầy mong đợi.
Hai người cùng nhìn nhau, Lộ Tuệ Tuệ ngẫm lại hành động của cô ấy, ngập ngừng gắp một miếng thịt đưa về bát của cô ấy.
Còn chưa kịp đặt vào bát của cô ấy, Lộ Niên Niên đã chủ động bê bát lên nhận lấy, cười tươi nói
"Cảm ơn chị ạ."
"..."
Bữa ăn kết thúc, Lộ Tuệ Tuệ ăn no căng.
Sau khi cô gắp thức ăn cho hai người, bỗng nhiên hai người này bắt đầu gắp thức ăn lại cho cô, bảo cô thử món này một chút, món kia một chút, Lộ Tuệ Tuệ hoàn toàn không từ chối được sự nhiệt tình của họ.
Sau khi ăn xong, Lộ Niên Niên hỏi cô có muốn đi xem phòng không, Lộ Tuệ Tuệ không từ chối.
Phòng của hai chị em ở tầng ba, một bên là phòng của Lộ Niên Niên, một bên là phòng của Lộ Tuệ Tuệ. Lộ Cảnh Sơn luôn mong ngóng tìm lại con gái ruột của mình, vì vậy trong quá trình thiết kế nhà, ông đã để ra một không gian để làm phòng cho cô.
Mở cửa phòng, Lộ Niên Niên ngay lập tức quan sát biểu cảm của Lộ Tuệ Tuệ.
"Chị ơi, chị có thích không?"
Lộ Tuệ Tuệ nhìn vào căn phòng rộng rãi sáng sủa, được dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp trước mặt, từ đáy lòng cô thực sự rất thích.
Phong cách tổng thể của căn phòng đã được quyết định từ trước, tường màu trắng, một số thiết kế trang trí được thêm sau đó, bộ chăn trên giường được thay bằng màu vàng cam dịu dàng, bên cửa sổ có một bó hoa hồng phấn, xinh xắn và nữ tính.
Để ý thấy ánh mắt của Lộ Tuệ Tuệ, Lộ Niên Niên sờ chóp mũi mình, chột dạ nói.
"Bó hoa này là em mới mang từ phòng em qua đây."
Lộ Tuệ Tuệ nhìn Lộ Niên Niên, nghĩ về thông tin được viết trên Baidu, cô đoán "Trước đã để hoa tulip ở đó phải không?"
Lộ Niên Niên gật đầụ
Cô ấy sẽ không còn tin tưởng vào Baidu nữa.
"Cái này thì đúng."
Cô nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của Lộ Niên Niên, nói với cô ấy.
"Chị thích hoa tulip thật."
"Vậy ạ?"
Mắt của Lộ Niên Niên sáng lên.
"Vậy bây giờ em đi lấy cho chị ngay đây."
"... Ừm."
Nhìn Lộ Niên Niên lại chạy ra khỏi phòng, Lộ Tuệ Tuệ bất giác cười khẽ.
Cô nhận ra Lộ Niên Niên khác xa so với những gì được viết trong tiểu thuyết, rõ ràng là một cô bé dễ thương.