“Thế nào, biết sợ rồi à?”
Chị ta nói tiếp.
“Cho cô một phút để xóa bài Weibo đi, cô mà không xóa thì tôi sẽ công bố mấy thứ kia của cô cho người ta biết.”
Cuộc gọi lại kết thúc.
Nhạc Nhạc nhìn Lộ Tuệ Tuệ ngồi tại chỗ không động đậy, nhẹ giọng nói.
“Chị Tuệ Tuệ, không thì để em xóa thay chị nhé?”
“Không cần.”
Lộ Tuệ Tuệ nhìn lên.
“Thật ra chị cũng rất muốn biết điểm yếu mà Trần Phái nói là cái gì.”
“A?”
Vài phút sau, bài Weibo vừa rồi đã biến mất.
Là Trần Phái xóa.
Lộ Tuệ Tuệ nhìn điện thoại, đau khổ nghĩ, cô đã làm đến thế rồi mà tại sao Trần Phái vẫn không chịu lấy điểm yếu ra?
Buổi chiều, Nhạc Nhạc vừa đi, căn chung cư nhỏ hẹp của Lộ Tuệ Tuệ lại có một vị khách tới.
Mở cửa, Lộ Tuệ Tuệ nhìn người đàn ông trung niên nho nhã trước mặt mình. Ông mặc tây trang tối màu, thân hình cao lớn, có khí chất áp bách của người đứng trên cao đã lâụ
Hai bên người đàn ông là hai vệ sĩ cao lớn.
Lộ Tuệ Tuệ biết đây là bố ruột của nguyên chủ Lộ Cảnh Sơn.
Cô nhìn Lộ Cảnh Sơn, Lộ Cảnh Sơn cũng nhìn cô.
Đến tận bây giờ ông vẫn không dám tin rằng cô con gái mình tìm gần hai mươi năm đang đứng trước mặt mình và đang sống cùng một thành phố với mình.
Ông nhìn gương mặt này, hoàn toàn là phiên bản thời trẻ của Tô Từ, người vợ đã khuất của ông.
“Tuệ Tuệ…”
Người đàn ông trưởng thành như Lộ Cảnh Sơn vào lúc này cũng sụt sùi “Bố là bố của con, Lộ Cảnh Sơn.”
Ông ấy đi thẳng vào vấn đề.
Lông mi Lộ Tuệ Tuệ run lên, cô mở to mắt nhìn ông, cố gắng diễn biểu cảm kinh ngạc.
“Không thể nào.”
Cô không tin và nói với ông.
“Cháu lớn lên trong trại trẻ mồ côi.”
Nghe vậy, Lộ Cảnh Sơn vô cùng đau lòng.
“Xin lỗi con, là do bố mẹ không chăm sóc tốt cho con, cho nên mới làm mất con.”
Ông nói.
“Nếu con không tin, con có thể đi giám định DNA với bố.”
Tuy rằng ông cảm thấy điều này không cần thiết vì dung mạo này của cô đã đủ để chứng minh cô là con gái của ông và Tô Từ.
Lộ Tuệ Tuệ bán tín bán nghi, hỏi ông thêm mấy câu hỏi để tỏ ra mình cẩn thận.
Hỏi xong, cô mới theo Lộ Cảnh Sơn lên xe.
Lộ Cảnh Sơn dẫn cô đi làm xét nghiệm DNA ở bệnh viện tư nhân, chỗ đó đã có người đang chờ sẵn rồi.
Không mất nhiều thời gian để hoàn thành thủ tục.
Kết quả giám định nhanh nhất sẽ có vào buổi tối, bởi vậy Lộ Tuệ Tuệ yêu cầu cô muốn về nhà mình.
Lộ Cảnh Sơn đưa cô về, trước khi cô vào nhà, ông nói “Nếu có kết quả thì bố tới đón con về nhà được không?”
Nguyên chủ mong muốn thoát khỏi nơi này, cho nên không từ chối.
Lộ Tuệ Tuệ gật đầụ
“Vâng, được ạ.”
Nghe vậy, Lộ Cảnh Sơn kích động.
“Được, được, được, vậy con chờ nhé, tối bố tới đón con.”
Lộ Tuệ Tuệ “…”
Chín giờ tối, Lộ Cảnh Sơn gọi vào số điện thoại Lộ Tuệ Tuệ để lại cho ông, nói với cô rằng đã có kết quả giám định, cô là con gái ruột của ông.
Mười giờ, lần đầu tiên Lộ Tuệ Tuệ đặt chân vào biệt thự nhà họ Lộ.
Nghe tiếng động, người ngồi trong phòng khách lập tức đứng lên, quay đầu nhìn qua bên này.
“Bố ơi…”
Lộ Niên Niên đi tới cửa, giọng nói trong trẻo ngọt ngào.
“Bố và chị về rồi ạ?”
Lộ Cảnh Sơn đáp lại, nhìn con gái ruột đang đứng bất động ở ngoài cửa, cố gắng tỏ ra vẻ dịu dàng.
“Tuệ Tuệ, có phải con sợ không?”
Ông nói.
“Người vừa nói là con gái bố mẹ nhận nuôi, con bé nhỏ hơn con nửa tuổi, tên là Niên Niên. Con có biết con bé không?”
Lộ Niên Niên là ngôi sao nhí có hàng chục triệu fans.
Cô ấy đáng yêu, kỹ năng diễn xuất tốt, thỉnh thoảng sẽ lên hot search.
Hot search của cô ấy khác hẳn với Lộ Tuệ Tuệ, cô ấy được khen còn Lộ Tuệ Tuệ thì bị mắng.
Lộ Tuệ Tuệ gật đầụ
“Con biết.”
Lộ Cảnh Sơn thở phào.