"Ngoại trừ Lộ Tuệ Tuệ ra thì còn có nữ nghệ sĩ nào nổi tiếng bằng cách ké fame đâu Tôi nói cho mà biết, cô ta không biết tự lượng sức mình. Có phải cô ta nghĩ rằng mình nổi tiếng bằng scandal cũng là nổi tiếng không, ngoại trừ công ty này còn công ty nào thèm cô ta chứ?"
"Nói thật, công ty này quan tâm cô ta nhiều lắm, thu dọn hết mớ hỗn độn này đến mớ hỗn độn khác."
"Chậc Có người mặt dày dữ ta."
"Ha ha ha, tôi chỉ muốn biết có ai bao nuôi cô ta không, không thì làm sao bồi thường nổi tiền vi phạm hợp đồng?"
…
Đối với mấy chuyện trên mạng Lộ Tuệ Tuệ không biết gì cả, cô vừa mới bước vào văn phòng sếp của Thời Đại Đại Già, Trần Phái cùng ông sếp kia đang chờ cô.
Nhìn thấy cô, Trần Phái giễu cợt.
"Ồ, đến thật này, tôi còn tưởng rằng cônan"
Không dám nói ra mấy chữ còn lại, chị ta thấy sau lưng của Lộ Tuệ Tuệ là Hạ Lỵ và một người đàn ông lạ mặt.
Trần Phái trợn mắt, nhìn chằm chằm vào Hạ Lỵ với vẻ mặt khó tin, cau mày hỏi.
"Chị Hạ?"
Hạ Lỵ cười một cái, đứng thẳng lưng, đầy khí chất.
"Một tiếng chị này, tôi nhận trước."
Chị ấy nhìn người đàn ông đang ngồi sau bàn làm việc.
"Tổng giám đốc Lưụ"
Lưu Quý nhíu mày, nhìn Hạ Lỵ rồi nhìn Lộ Tuệ Tuệ, kinh ngạc nói.
"Cô tới giúp Lộ Tuệ Tuệ kết thúc hợp đồng à?"
Hạ Lỵ gật đầụ
"Cô…"
Lưu Quý không hiểụ
"Ai tai to mặt lớn như thế, có thể điều động được cô."
Nghe vậy, Hạ Lỵ cười thần bí, đi thẳng vào vấn đề.
"Tổng giám đốc Lưu, tôi chỉ hỏi một câu, anh có thả người không?"
Lưu Quý nhìn chằm chằm hai người, cân nhắc trong lòng, liếc mắt nhìn Trần Phái, nói.
"Đại diện Hạ nói đùa, đương nhiên là tôi đồng ý thả người, nhưng cô cũng biết rõ quy định trong giới, hợp đồng ở công ty của Lộ Tuệ Tuệ còn mười mấy năm, chúng tôi mà thả dễ dàng như vậy thì sau này sao lăn lộn trong giới được nữa, cô thấy đúng không?"
Hạ Lỵ nói thẳng.
"Điều kiện gì?"
Lưu Quý nhướng mày.
"Thẳng thắn vậy sao?"
"Đương nhiên."
Hạ Lỵ khoanh tay, ngồi xuống ghế.
"Tôi đã đến đây rồi, đương nhiên là mang theo thành ý mà tới."
Nghe vậy, Lưu Quý nhìn Lộ Tuệ Tuệ bên cạnh, cười đùa nói.
"Tôi thật sự không nghĩ rằng có một ngày chị Hạ sẽ vì nghệ sĩ hạng chót mà nói những lời này với tôi."
Hạ Lỵ "Đó là bởi vì mấy người không thấy được giá trị thật sự của em ấy."
Nghe vậy, Trần Phái phì cười khinh bỉ.
"Cô ta thì có giá trị gì, chị Hạ lần này chị nhìn lầm rồi."
Hạ Lỵ nhún vai.
"Thật không?"
Chị ấy thản nhiên nói.
"Nhìn lầm thì nhìn lầm, tổng giám đốc Lưu nói điều kiện đi."
Mặc dù cảm thấy Lộ Tuệ Tuệ sẽ không đến, nhưng Lưu Quý và Trần Phái cũng chuẩn bị rồi.
Hắn ta yêu cầu Trần Phái đưa đơn chấm dứt hợp đồng, trên đó ghi các điều kiện chấm dứt hợp đồng, quả thực quá đáng.
Lộ Tuệ Tuệ muốn chấm dứt hợp đồng cũng có thể, tiền chấm dứt là tám trăm triệu, gấp mấy lần giá trị hiện tại của cô.
Ngoại trừ tiền chấm dứt giá trên trời đó, Thời Đại Đại Già còn yêu cầu cô hoàn thành mấy công việc mà cô đã ký trước đó sau khi chấm dứt hợp đồng, điều này như vắt kiệt chút giá trị cuối cùng của cô.
Xem xong, Lộ Tuệ Tuệ không nhịn được cười.
Cô ngẩng đầu nhìn nhóm Trần Phái.
"Hai người đúng là coi trọng tôi."
Trần Phái cười khinh, chế giễu hỏi.
"Có phải cảm thấy bản thân mình bỗng đáng giá quá không?"
Lộ Tuệ Tuệ "Đúng vậy."
Cô đưa hợp đồng cho Hạ Lỵ bên cạnh, lạnh giọng.
"Nhưng hình như mấy người nghĩ hơi nhiều rồi."
Lưu Quý nhìn cô.
"Tuệ Tuệ, trước kia tổng giám đốc Lưu không đối xử tệ bạc với cô. Bây giờ cô nói chấm dứt hợp đồng liền chấm dứt hợp đồng, dù sao tôi cũng phải suy nghĩ cho công ty chứ."
"Đúng thật."
Lộ Tuệ Tuệ gật đầụ
"Tôi tôn trọng tổng giám đốc Lưu, hy vọng tổng giám đốc Lưu có thể tôn trọng mong muốn của tôi."