⬅ Trước Tiếp ➡
Kỳ lạ là, hôm nay thợ trang điểm và nhân viên công tác của đoàn phim không hề làm khó làm dễ cô, nên trang điểm cho cô thì trang điểm, nên cho cô nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, đối xử không khác gì các nghệ sĩ khác.
Lộ Tuệ Tuệ cảm thấy hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không tò mò đi hỏi.
Đến lúc quay chụp xong, Nhạc Nhạc mới nói cho cô nghe, bởi vì chuyện ngày hôm đó mà trong khoảng thời gian ngắn, Ôn Vũ Đồng không cách nào vào đoàn phim được, chuyện này làm đạo diễn vô cùng tức giận, nhưng e ngại độ nổi tiếng của Ôn Vũ Đồng nên cũng không thể đổi diễn viên, chỉ có thể gấp rút hoàn thành tiến độ của các diễn viên khác, vậy nên chẳng có nhân viên nào dám làm việc qua loa cả.
Ngay cả khi trang điểm cho Lộ Tuệ Tuệ, các thợ trang điểm đều tích cực nhiệt tình.
Nghe xong, Lộ Tuệ Tuệ cười nói.
"Xem ra trong cái rủi có cái may nhỉ?"
Nhạc Nhạc hừ nhẹ.
"Chị không biết lúc video mới được tung ra chị bị cộng đồng mạng mắng te tua thê thảm như thế nào à? May mắn gì chứ?"
Lộ Tuệ Tuệ nhìn cô ấy nói.
"Thôi quên chuyện đó đi."
Ít nhất bây giờ cô không bị mọi người chửi bới nữa. Chuyện còn lại, cứ để từ từ.
Cuộc gặp gỡ với Hạ Lỵ diễn ra thuận lợi, chị ấy không khác nhiều so với tưởng tượng của cô, là một người vừa có thủ đoạn, vừa có tài nguyên, lại còn tinh mắt. Quả nhiên là một người đại diện biết hô mưa gọi gió.
Sau khi biết được toàn bộ suy nghĩ của cô tối qua, hôm nay Hạ Lỵ đã đến cùng giấy chấm dứt hợp đồng.
"Em xem hợp đồng này có cần sửa đổi gì nữa không?"
Lộ Tuệ Tuệ gật đầu, mở ra xem rồi nói.
"Hợp đồng không có vấn đề gì, nhưng em đoán bọn họ không để em đi dễ dàng như vậy đâụ"
Hạ Lỵ hừ lạnh.
"Tất nhiên, thể nào cũng cắn chặt không buông cho xem."
Lộ Tuệ Tuệ "Ừm" một tiếng, im lặng hồi lâu rồi nói.
"Nhưng em không muốn chia cho họ một xu nào cả."
Hạ Lỵ giật mình nhìn cô.
"Em chắc chứ?"
"Một nửa thôi ạ."
Lộ Tuệ Tuệ đưa cho Hạ Lỵ bản hợp đồng lúc trước mà cô tìm được, từ tốn nói.
"Hợp đồng này lúc trước không phải em ký, đây có được xem là một điểm lợi không ạ?"
Mắt Hạ Lỵ sáng lên.
"Tất nhiên rồi, còn gì nữa không?"
Lộ Tuệ Tuệ gật đầu, lấy ra một tập tài liệụ
"Em phát hiện mình không có tên trong sổ hộ khẩu của bố mẹ nuôi."
Lúc trước khi nhận nuôi nguyên chủ, bọn họ có làm thủ tục nhận nuôi. Nhưng họ chỉ ký hợp đồng với trại trẻ mồ côi rồi đưa cô về nhà, sau đó biết được nếu muốn làm giấy tờ phải quay về quê đăng ký, rồi còn phải tìm quan hệ, bố mẹ nuôi cũng làm ngơ mặc kệ luôn.
Bọn họ không muốn phải về quê nên chi tiền tìm người làm giả giấy tờ.
Trường tiểu học và trung học cơ sở mà Lộ Tuệ Tuệ theo học cũng chẳng ra làm sao, đưa một ít tiền là xong, vậy nên cũng không ai "sờ gáy" được.
Không ai phát hiện ra chuyện đó, cả nguyên chủ cũng không.
Những điều này chỉ được phơi bày ở đoạn sau của tiểu thuyết.
Hạ Lỵ choáng váng, hoàn toàn không ngờ được cô sẽ nắm trong tay bằng chứng quan trọng như vậy.
"Được rồi."
Chị ấy nói.
"Chị về bàn bạc với luật sư của công ty rồi gọi lại cho em saụ"
Lộ Tuệ Tuệ gật đầụ
"Dạ, chị vất vả rồi."
Hạ Lỵ nhìn cô, nhấp một ngụm cà phê rồi cảm thán.
"Em thực sự rất khác."
Lộ Tuệ Tuệ hơi giật mình, cô nói đùa.
"Ai rồi cũng khác thôi ạ."
Hạ Lỵ gật đầu, cụng ly với cô.
"Em thay đổi thành người như thế này, chị tin chắc trong tương lai có thể dẫn dắt em sẽ trở nên nổi tiếng."
Thực tế, lúc đầu khi Hạ Lỵ nhận được cuộc gọi từ sếp bảo mình đi xử lý vụ Lộ Tuệ Tuệ, chị ấy đã từ chối thẳng thừng, nhưng sếp lại bảo chị ấy cứ thử liên lạc với cô đi, không được thì sếp sẽ không ép.
⬅ Trước Tiếp ➡