⬅ Trước Tiếp ➡
Từ đầu đến cuối, ngoại trừ việc Lộ Tuệ Tuệ có hơi nghiêng người lúc Ôn Vũ Đồng ngã nhào về phía mình thì cô thực sự không hề làm gì thêm, làm gì có chuyện hãm hại như Ôn Vũ Đồng nói?
Sau khi xem xong…
"Nhà nào đó bị vả mặt cũng thật đỉnh nha "
"Để tôi phân tích đoạn video này. Việc đổi vai diễn giữa hai người là hợp lý, nhưng Ôn Vũ Đồng bị ngã thì hoàn toàn không thể trách Lộ Tuệ Tuệ được, phải không? Cô ấy chỉ tránh thôi mà, nhưng nếu tôi dựa trên độ mạnh của lực để phân tích, giả dụ Ôn Vũ Đồng không đẩy mạnh như vậy thì làm sao cô ta có thể mất kiểm soát dẫn đến bị ngã được? Chẳng phải là hại người không thành, cuối cùng lại tự hại bản thân sao?"
"Sau khi xem xong video, tôi chỉ muốn nói rằng nếu không có đoạn video hoàn chỉnh này, Tuệ Tuệ sẽ phải chịu nỗi oan Thị Kính rồi."
"Công bằng mà nói, mặc dù tôi không thích Lộ Tuệ Tuệ, nhưng trong video ngày hôm nay, rõ ràng là Ôn Vũ Đồng muốn hại cô ấy, nhưng cuối cùng lại hại chính mình."
"Đột nhiên cảm thấy Lộ Tuệ Tuệ thảm quá đi mà."

Lộ Tuệ Tuệ, người bị mọi người nói là rất thảm đã quay xong cảnh phim ngày hôm nay và đang ngồi trên xe về nhà.
Bên cạnh cô, Nhạc Nhạc đang vui vẻ lướt qua weibo.
"Chị Tuệ Tuệ, chị mạnh mẽ quá. Làm sao chị biết rằng Ôn Vũ Đồng sẽ cố tình ngã vậy?"
Đoạn video bị lộ là do Nhạc Nhạc đang trốn gần đó ghi lại.
Trước khi quay phim, Lộ Tuệ Tuệ đã nói với cô ấy, bảo cô ấy quay lại toàn bộ quá trình quay phim hôm nay, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng không được gián đoạn.
"Không chắc chắn."
Lộ Tuệ Tuệ nói.
"Chỉ là đoán thôi."
Dù sao cô cũng là người xem nhiều phim truyền hình và tiểu thuyết như vậy, cô biết tâm tư tiểu nhân của những người như Ôn Vũ Đồng nên đã có sự chuẩn bị từ trước.
Nếu như cô ta không bày mưu tính kế thì hẳn mọi thứ đã không sao, còn đã chọn gây sự, vậy thì phải chịu hậu quả thôi.
Nghe vậy, Nhạc Nhạc nhìn cô với ánh mắt ngưỡng mộ.
"Chị đỉnh quá đi."
Lộ Tuệ Tuệ "..."
Cô cầm kịch bản gõ nhẹ vào đầu Nhạc Nhạc, trong lòng vui vui, nói.
"Cũng thường thôi."
Nhạc Nhạc vẫn muốn nói chuyện, nhưng điện thoại di động của Lộ Tuệ Tuệ reo lên, là Lộ Cảnh Sơn gọi tới
"Tuệ Tuệ, con đến đâu rồi?"
Quay phim xong, cô thấy tin nhắn Lộ Cảnh Sơn gửi cho cô, hỏi cô có muốn giải quyết chuyện trên mạng không và khi nào cô về đến nhà.
Sản nghiệp nhà họ Lộ rất lớn, Lộ Cảnh Sơn có em trai và em gái, sau khi biết tin đã tìm được cô, họ đều bày tỏ ý định muốn đến thăm cô, cùng dùng bữa, giúp cô giải quyết phiền muộn.
Lộ Tuệ Tuệ nhìn khung cảnh xa lạ ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng nói.
"Khoảng hơn hai mươi phút."
Phải mất hơn hai tiếng để từ trường quay về nhà.
Lộ Cảnh Sơn "Được, vậy bố sẽ sắp xếp người đến đón con nhé."
Trước đó cô đã nói với Lộ Cảnh Sơn rằng cô sẽ xuống xe buýt ở ngã tư đi lên núi.
Khi Lộ Tuệ Tuệ bước xuống xe, có vẻ Nhạc Nhạc định nói gì đó nhưng lại thôi.
Cô đoán Nhạc Nhạc đang nghĩ đến những thứ linh tinh nhưng cô lười giải thích, chủ yếu là vì hiện tại dù có giải thích cô ấy cũng sẽ không tin, nên thôi cứ để cô ấy hiểu lầm đi.
Đến ngã tư, Lộ Tuệ Tuệ cầm điện thoại nhìn xung quanh để tìm xe có biển số trùng với biển số Lộ Cảnh Sơn gửi cho cô, chiếc xe đó không cách quá xa.
Nhìn lướt qua, cô cảm thấy Lộ Cảnh Sơn long trọng quá mức, chỉ xuống chân núi đón cô thôi mà cũng phải sắp xếp tài xế lái Maybach.
Đi đến bên cạnh xe, Lộ Tuệ Tuệ gõ cửa sổ, cửa tự động mở ra, cô bước vào trong ngồi.
Lên xe, Lộ Tuệ Tuệ đang định nói chuyện thì Lộ Niên Niên gọi tới.
"Chị ơi."
Cô nghe máy, một giọng nói ngọt ngào lọt vào tai cô.
Lộ Tuệ Tuệ mỉm cười.
"Sao vậy?"
"Chị đến nhà chưa?"
⬅ Trước Tiếp ➡