⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ nhớ đã uống rượụ.. Sau đó....
"Mới sáng sớm, cô đứng ngốc ở đó làm gì đó?" Giọng nói trầm thấp phá vỡ suy nghĩ của cô.
Mộng Tiêu ngầng đầu nhìn về phía giọng nói phát ra, nhìn thấy cửa phóng mở ra, Diệp Phong khẽ tựa vào khung cửa, tóc vẫn còn ướt sũng dựng trên trán, anh mặc áo tắm màu trắng, dây lưng biếng nhác buộc bên hông, để lấp ló bờ ngực.....
Thật dụ dỗ
Mộng Tiêu nhanh chóng nghiêng mặt đi, ngay đến cô cũng không thể không thừa nhận rằng, hình ảnh kia thật sự khiến người khác muốn phạm tội mà, sợ là đến người phụ nữ bình ổn nhất nhìn thấy cũng phải chảy máu mũi mất.
Đợi đã, hình như bây giờ không phải lúc để nghĩ đến vấn đề này thì phải?
"Sao tôi lại ngủ ở nhà anh?" Cô lập tức sắp xếp lại suy nghĩ của mình, lúc này mới nghiêm túc nhìn về phía Diệp Phong.
"Cô nói xem?"
"Sao tôi biết được...." Cô mà biết thì đã chẳng hỏi anh rồi.
"Sao thế, chuyện hôm qua đã quên sạch rồi à? Quên mất bản thân vui vẻ uống rượu với người ta xong rồi trúng thuốc ư?" Diệp Phong cười lạnh, từng bước ép sát về phía giường lớn....
Mộng Tiêu ngơ ngác ngồi trên giường, lời anh nói vo ve bên tai, đầu óc như đang lục lại trí nhớ của mình, từng đoạn từng đoạn kí ức ngắn hiện lên...
Hình ảnh quấn quít hôn nhau trên sofa đứt quãng hiện về.
Người cô khẽ run lên.
"Hôm qua chúng ta chẳng lẽ...." Không phải đâu nhỉ? Chuyện sau đó tuy rằng không nhớ rõ lắm, nhưng hình ảnh trong đầu nếu cứ phát triển theo hướng đó thì....
Sợ là....
"Đúng vậy." Khóe môi Diệp Phong khẽ gợi lên ý cười, cúi người nâng cằm cô lên "Hôm qua cô rất chủ động đấy, khổ sở cầu xin tôi, tôi chỉ đành... cố gắng thỏa mãn cô."
"Ách..." Cô gần như nghẹn lời, đầu óc đã dính hết cả vào nhau, hai ngày nay hao tổn bao nhiêu tâm sức, kết quả vẫn không tránh được kiếp nạn này
Cuối cùng vẫn cùng anh....
Trời ạ Cái này gọi là quan hệ trái luân thường sao?
"A...." Diệp Phong cười khẽ một tiếng, nhìn dáng vẻ hoảng sợ của cô đầy vẻ trêu chọc, hứng thú nơi đáy mắt càng đậm hơn.
Mộng Tiêu cứng ngắc liếc nhìn người đàn ông trước mặt một cái, lại cúi đầu nhìn chính mình, chớp mắt, trong mắt hiện lên tia nghi hoặc, dường như nghĩ tới điều gì "Được rồi "
"Hửm?"
"Nếu như gạo đã nấu thành cơm rồi, tôi cũng chịu thiệt vậy, tổng giám đốc Diệp... Hiện tại người tôi cũng đã cho anh rồi. Hy vọng sau chuyện này, anh ở công ty không nhắm vào tôi nữa, trả công việc lại cho tôi. Còn tôi sau này cũng sẽ coi như chưa từng xảy ra chuyện này." Cô bình tĩnh nói, ha Diệp Phong à Diệp Phong, tôi đã nhớ ra rồi
Rõ ràng hôm qua có bác sĩ đến khám bệnh cho cô, thuốc đã được giải rồi
Tuy rằng không biết tại sao anh lại đưa cô về nhà những nhất định hai người chẳng xảy ra chuyện gì cả, nếu không quần áo của cô sao lại đầy đủ như vậy được chứ?
Ha ha, bây giờ anh đã nói hai người có quan hệ với nhau, thì cũng đừng trách cô thuận nước đẩy thuyền.
Diệp Phong nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm quét qua cô một cái, rất nhanh đã thấy được vẻ giảo hoạt nơi đáy mắt cô, xem ra cô nhóc kia đã biết hôm qua không có chuyện gì rồi.
A....
Thật đúng là một người phụ nữ giảo hoạt, thế mà lại thuận theo lời anh ra điều kiện.
"Không được, tôi quyết định sẽ chịu trách nhiệm với cô." Diệp Phong ngồi xuống bên giường.
Cô ngạc nhiên nhìn người ngồi bên cạnh, người đàn ông này, đúng là khó đối phó Rõ ràng chẳng có chuyện gì cả lại còn muốn chịu trách nhiệm?
Gân xanh trên cổ Mộng Tiêu nảy lên thình thịch "Được thôi, nếu anh đã muốn chịu trách nhiệm, vậy chi bằng tổng giám đốc Diệp nâng đỡ giúp tôi hot lên, thế nào?"
1 Chúng ta gặp vận may lớn rồi
“Có thể chứ, làm bạn giường của tôi, tôi sẽ nâng đỡ cô tỏa sáng.” Anh cười……
Trong nháy mắt cô cứng họng không nói được gì, không ngờ Diệp Phong lại trả lời cô như vậy
Ánh mắt đối diện……
Trái tim đột nhiên co rút lại, Mộng Tiêu xốc chăn lên xuống giường.
“Xem như vừa rồi tôi chưa nói gì đi nhé. Cảm ơn hôm qua Tổng giám đốc Diệp ngài đã giúp tôi giải vây, tôi không tiếp tục làm phiền nữa.” Lời nói rất lạnh nhạt, nếu đối phương đã nói muốn cô làm bạn giường thì chắc chắn sẽ không dễ gì buông tha cho cô.
Xem như……
Thay vì lãng phí công sức ở chỗ Diệp Phong thì thà rằng tự mình đi tìm một lối ra khác còn hơn.
“Sao, còn định lén lút sống tiếp sao? Thiệt thòi lần này còn chưa thấy đủ hả?” Đôi mắt bén nhọn, dường như chỉ liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu được tâm tư cỏn con của cô.
Mộng Tiêu chậm rãi quay đầu lại, dư quang nhìn Diệp Phong thật lâu, sắc mặt càng lạnh hơn “Nếu không phải Tổng giám đốc Diệp tốn nhiều công sức nhắm vào tôi như vậy thì sao tôi phải khổ sở mạo hiểm đi tranh thủ cơ hội chứ? A……”
Cô cười lạnh một tiếng, khóe miệng hiện lên một tia chua xót, quay đầu, bước nhanh ra bên ngoài phòng ngủ, trong lòng cũng phập phồng theo, trong giới này, nếu không có cơ hội thì không trèo lên được……
Cô không thể trơ mắt nhìn Diệp Phong phá hủy mọi thứ của mình được…
Chạy thật nhanh xuống cầu thang, cô cũng không xa lạ với nhà của Diệp Phong, đến cửa vòm, đưa tay ra kéo cửa……
‘ Cạch ’ một tiếng, cửa bị kéo ra từ bên ngoài.
Tay Mộng Tiêu cứng ngắc một chút, nghi hoặc nhìn về phía cửa……
“Tiêu, Tiêu Tiêu?” Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Mộc Lăng Phi mang theo sự kinh ngạc “Sao em lại ở đây?”
“À……” Mộng Tiêu chậm chạp không biết nói gì. Ai mà ngờ vừa mới mở cửa ra lại đụng phải cái tên này. Cô nhăn mày, không nói gì, cúi đầu vòng qua anh ấy chạy ra ngoài.
“Này…… Em chạy làm gì chứ?” Mộc Lăng Phi ngây người nhìn về phía cửa thang máy, chỉ thấy người đã vọt vào thang máy. Mẹ kiếp Rốt cuộc là thế nào? Mới sáng sớm sao Tiêu Tiêu lại ở trong nhà chú hai anh chứ?
Đang nghĩ ngợi thì…
Trong phòng truyền đến tiếng động, Mộc Lăng Phi quay đầu nhìn, chỉ thấy Diệp Phong từ trên lầu đi xuống phòng khách.
“Chú hai, không coi trọng nghĩa khí gì cả nha Nhanh như vậy đã ra tay với Tiêu Tiêu rồi sao?” Anh ấy nhanh chóng đi về phía Diệp Phong.
Diệp Phong cũng không có quá nhiều cảm xúc, nhìn Mộc Lăng Phi, thuận miệng hỏi “Mới sáng sớm con qua đây tìm chú có việc gì không?
“Đúng là có việc, nhưng vừa rồi như vậy, cô ta không thể nào ở chỗ này của chú rồi ” Mộc Lăng Phi không thèm để ý nhún vai.
“Cô ta?”
“Đúng vậy Chính là cái đồ nhà quê kia kìa, đêm qua cô ta còn không về nhà. Con còn tưởng rằng cô ta đang ở nhà chú chứ.”
“Cô nhóc kia chưa về sao?”
“Đúng vậy. Thôi, kệ cô ta đi. Dù sao cũng không liên quan gì đến con.”
“Cô ấy là vợ chưa cưới của con, bây giờ lại đang ở chung với con, nếu xảy ra chuyện gì thì con định ăn nói thế nào với người nhà người ta hả?” Diệp Phong nhàn nhạt nói, ít nhiều cũng có chút nhắc nhở.
Mộc Lăng Phi nhăn đầu mày, nói “Phiền phức chết được, chờ con có thời gian sẽ đi tìm cô ta.” Không kiên nhẫn vẫy vẫy tay, nghĩ đến vừa rồi thấy Tiêu Tiêu chạy ra khỏi nhà Diệp Phong, anh làm gì còn tâm trạng đi quản cái đồ nhà quê thế nào nữa.
Tập đoàn Thánh Đỉnh.
Từ sau khi ra khỏi nhà Diệp Phong, Mộng Tiêu đi thẳng về công ty, chỉ là nhớ đến nơi này vẫn là địa bàn của Diệp Phong, trong lòng nghẹn đến phát cuồng.
“Tiêu Tiêu, em không sao đấy chứ?” Người đại diện quan tâm hỏi.
⬅ Trước Tiếp ➡