Anh dừng động tác, nhìn lại.
Mộng Tiêu nhíu chặt chân mày, thu lại tầng nước trong đôi mắt, nở một nụ cười châm chọc "Tổng giám đốc Diệp... Ngài đúng thật là một ông chủ tốt của công ty Vì ham muốn cá nhân mà hủy hoại nhân viên dưới tay mình "
"Ha... Đối với công ty mà nói, cô chỉ là một ngôi sao bên lề không có giá trị mà thôi Giống như cô vậy, tùy thời đều có thể bị vứt đi, cho dù là bị hủy hoại cũng không đáng tiếc." Anh nhẹ nhàng nói.
"Vâng Tôi chỉ là một ngôi sao bên lề mà thôi Nhưng tôi không hiểu, một ngôi sao bên lề như tôi sao có thể làm phiền tổng giám đốc Diệp nhắm vào, không nghe theo không buông tha "
"Xem ra, chuyện hai năm trước... cô đã quên sạch không còn nhớ gì, hừ..." Cười lạnh một tiếng, Diệp Phong mở cửa đi thẳng không thèm quay đầu lại.
Chỉ để lại sự lạnh lùng vô tận...
Đèn flash chiếu lên sân khấu hình chữ T, chương trình đêm chung kết tuyệt đẹp. Người con gái xinh đẹp mặc lễ phục màu xanh tiếp nhận ánh đèn flash của lễ rửa tội.
Chiếc váy bay bay, giống như từng làn sóng dạt dào dạt dào vậy.
Nhưng mà màn trình diễn rực rỡ này không thuộc về Lục Mộng Tiêụ..
Cuối cùng trong bữa tiệc ăn mừng, có rất nhiều người vây quanh cô gái mặc bộ váy do cô thiết kế, còn cô chỉ có thể đứng yên lặng trong một góc.
"Tiêu Tiêu, chị biết... mất đi cơ hội lần này em rất đau lòng, nhưng mà sau này nhất định sẽ có nhiều cơ hội hơn. Em đừng ủ rũ, nơi này là tiệc ăn mừng, hôm nay xuất hiện rất nhiều nhân vật có mặt mũi, em đi làm quen một chút đi, vậy có thể sẽ giúp được cho chúng ta." Người đại diện khuyên cô.
Mà một chút phản ứng Mộng Tiêu cũng không có, hình ảnh trong đầu cô từ đầu đến cuối đều dừng lại ở trong phòng thay quần áo. Những lời Diệp Phong nói giống như nhịp trống xao động trong tim cô.
Hai năm trước...
Hai năm trước gì chứ
Đây chẳng phải là do Diệp Phong thuận miệng đặt chuyện sao? Hai năm trước cô vốn dĩ không quen biết anh Anh đang chơi trò chơi sao? Hay là nhớ lầm người?
Chúa ơi
Tại sao cô lại rơi vào chuyện xui xẻo như vậy?
"Tiêu Tiêu Vị này là Phó tổng giám đốc công ty Hoa Hưng " Giọng nói người đại diện đột nhiên tăng cao mấy phần.
Đem hồn Lục Mộng Tiêu còn đang ở trong thế giới của riêng mình kéo ra ngoài. Cô hoàn hồn nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang đi về phía mình, lập tức dẹp sạch khuôn mặt như đưa đám lúc nãy "Phó tổng Lý, thì ra ngài cũng ở đây."
Hoa Hưng là một công ty quảng cáo không lớn, trước đây Mộng Tiêu cũng đã nhiều lần qua lại với Phó tổng Lý này.
"Ai da... Tiêu Tiêu, đã lâu không gặp. Cô đúng là ngày càng đẹp ra." Phó tổng Lý cười híp mắt nói.
"Phó tổng Lý thật biết nói đùa."
"Tôi nói thật mà. Đúng rồi, gần đây công ty có một cái quảng cáo tuyên truyền, tôi định để cô tới quay, không biết thời gian của cô như thế nào?"
"Phó tổng Lý đã lên tiếng, cho dù tôi có bận bịu cũng phải tới quay quảng cáo của ngài trước." Mộng Tiêu mỉm cười, cho dù Diệp Phong ngăn cản thì cô cũng sẽ không bỏ qua cơ hội nào.
"Tôi đã nói Tiêu Tiêu là người rất sảng khoái mà, lại đây, chúng ta uống mấy ly, coi như là ăn mừng trước thời hạn." Phó tổng Lý tiện tay cầm lấy một chai XO rót ra hai ly, đưa cho Lục Mộng Tiêụ
Uống một hồi, bình rượu vốn đang đầy bây giờ cũng sắp thấy đáy.
Mơ màng nhíu mày một cái, bình thường một chút rượu này đối với cô mà nói rất bình thường, nhưng hôm nay vừa uống một chút trong ngực hơi có chút khó chịu, buông ly rượu xuống, cô che môi một cái.
Thấy cô làm động tác này, người đại diễn lập tức hiểu ý, vội vàng ra mặt "Ai da, Phó tổng Lý, cảm ơn ông đã nhớ tới Tiêu Tiêu của chúng tôi, tôi mời ngài mấy ly."
"Tôi và Tiêu Tiêu đang uống vui vẻ, một chút nữa sẽ uống với cô Nào, Tiêu Tiêu, chúng ta uống tiếp." Vừa nói Phó tổng Lý lại dứt khoát đổi một chai rượu mới, rót đầy hai ly.
"Cái này... Phó tổng Lý, hôm nay Tiêu Tiêu không thoải mái, không thể uống nữa." Người đại diện vội vàng ngăn lại.
"Tôi thấy thần sắc Tiêu Tiêu rất tốt, không thoải mái chỗ nào chứ? Cô tránh ra tránh ra, Tiêu Tiêu, uống Không uống là không cho tôi mặt mũi "
Sắc mặt Mộng Tiêu đã bắt đầu hơi trắng bệch, cô rất rõ ý nghĩa của việc uống rượu với Phó tổng Lý hôm nay, nếu như cô không uống, đoán chừng cơ hội này sẽ mất đi...
1 Sự uy nghiêm của anh.
Chậm rãi duỗi tay ra, nắm lấy chén rượụ..
"Đương nhiên phải nể mặt phó tổng của công ty Hoa Hưng, nhưng mà... hôm nay sức khỏe Tiêu Tiêu không tốt, chén rượu này, hay là cứ để tôi uống thay cô ấy đi." Cùng với tiếng nói ưu nhã truyền đến là một bàn tay lớn giành lấy chén rượu trong tay Mộng Tiêụ
Giọng nói này đối với Mộng Tiêu lúc này hệt như một cơn ác mộng vậy, vừa nghe được, trái tim lại co rút lại, cô quay đầu nhìn về phía người bên cạnh.
Diệp Phong...
Thật sự là anh
Hiện tại sao anh lại xuất hiện chứ? Anh đang giúp cô đấy sao? Hay là... muốn hủy hoại cô hoàn toàn?
"Tổng giám đốc Diệp." Người đại diện vừa mừng vừa sợ, nhìn thấy Diệp Phong đi qua đây cứu nguy, trong lòng cũng thấy không yên.
"Diệp....tổng giám đốc Diệp Anh...." Vị phó tổng Lý hơi ngẩn người ra, há miệng nhìn Diệp Phong, sao anh ta đoán được việc Diệp Phong sẽ chắn rượu giúp chứ.
Tuy rằng biết Tiêu Tiêu là người của tập đoàn Thánh Đỉnh, nhưng không phải cũng chỉ là một minh tinh nhỏ nhoi mà thôi, có cần phải để cho đích thân CEO ra mặt giúp không? Bình thường cho dù là anh ta cũng không có tư cách nói chuyện với Diệp Phong ấy chứ.
Tay Diệp Phong cầm chén rượu, cũng chẳng do dự chút nào, nâng tay, chất lỏng màu hổ phách từ viền môi chảy vào trong khoang miệng anh từng chút một, đôi mắt màu đen khẽ híp lại, ánh mắt xuyên qua ly thủy tinh nhìn về phía phó tổng Lý trở nên vô cùng sắc bén.
Ánh mắt hung ác, cực kì bén nhọn, bị nhìn như thế, cả người phó tổng Lý khẽ rùng lên một cái, cứng cả người lại.
Buông ly rượu xuống, bên khóe môi Diệp Phong vẫn giữ nguyên nụ cười lịch thiệp "Phó tổng Lý không uống sao?"
"Uống, uống.... " Đối phương tay chân luống cuống vội vàng tu ừng ực một hơi cạn sạch ly rượu, muốn nói gì đó rồi lại không biết nên nói gì, trong lòng càng thêm loạn.
"Ddoong " một tiếng đột ngột vang lên, Lục Mộng Tiêu vừa rồi còn đang đứng ở bên cạnh, đột nhiên đã ngã xuống đất.
"Tiêu Tiêu Tiêu Tiêu, em sao vậy?" Người đại diện bị dọa cho xanh cả mặt, nhanh chóng ngồi xổm xuống đỡ lấy nửa người Mộng Tiêụ
Mặt Lục Mộng Tiêu trắng bệch, ánh mắt nhắm nghiền không phản ứng lại.
Lập tức rất nhiều người tham gia tiệc mừng công đều nhìn hết qua đây.
Ngay sau đó, nhân viên phục vụ cũng vội vã chạy tới hỗ trợ....
"Để tôi." Diệp Phong cúi người, không để cho người khác có cơ hội đã ôm lấy Lục Mộng Tiêu trong tay người đại diện....
"Tiêu Tiêu, em sao vậy? Sao lại đột nhiên ngất xỉu đi như thế chứ?" Người đại diện hoảng hốt hô lên.
"Gần đây có một bệnh viện, cậu liên hệ gọi bác sĩ qua đây, tôi đưa cô ấy lên phòng nghỉ đã." Diệp Phong bình tĩnh nói, ôm lấy dáng người nhỏ xinh kia, ánh mắt lạnh lùng liếc phó tổng Lý một cái.
Sau đó, lại lạnh giọng nói "Đúng rồi, tôi còn có việc cần phải nói chuyện với phó tổng Lý nữa, hay là phó tổng Lý cũng chọn một phòng nghỉ, nghỉ trước một lát đi."
Lời của anh nghe qua thì có vẻ bình thản, nhưng mỗi câu đều mang vẻ hung ác.
Cho dù là người đại diện đang loạn hết cả lên cũng có thể nhìn ra là chuyện gì, Tiêu Tiêu nhà bọn họ đột nhiên lại ngất xỉu, chắc chắn không phải ngẫu nhiên, vừa rồi cũng chỉ mới uống rượu cùng phó tổng Lý, ai biết được trong rượu có gì đó không chứ
Thấy Diệp Phong ôm Lục Mộng Tiêu rời khỏi sảnh lớn của buổi tiệc.
Sắc mặt của vị phó tổng Lý kia đã trắng bệch cả rồi, bên tai vẫn còn đang quanh quẩn câu nói vừa rồi của Diệp Phong, sao lại như thế? Chỉ là hạ ít thuốc trong rượu mà lúc trước Tiêu Tiêu uống thôi mà, công dụng sao lại nhanh phát tác như vậy chứ?
Lần này thì xong rồi
Có thể nhìn ra được quan hệ của Tiêu Tiêu và tổng giám đốc Diệp rất tốt, nếu như tổng giám đốc Diệp tìm anh ta tính sổ thì làm sao đây?
2 Sự uy nghiêm của anh.
Trong phòng nghỉ.....