Cô mở cửa ra, nhìn thấy Mộc Lăng Phi đang đứng ở trước của phòng bên cạnh, vội vàng chạy qua "Anh về rồi à.." Vừa chào hỏi, vừa nhanh chân chen vào cửa.
"Lục Mộng Tiêu, tại sao cô lại đi ra từ nhà của chú hai tôi hả?" Mộc Lăng Phi nghi ngờ nhìn theo bóng dáng vội vàng chạy vào nhà của cô, đôi mắt đào hoa lập lòe, dường như nghỉ tới chuyện gì, "Nè, đồ nhà quê, có phải cô coi trọng chú hai của tôi nên muốn quyến rũ chú ấy phải không?"
"Anh hai, anh đưa sai chìa khóa rồi, nên tôi mới qua đó ngồi một lát thôi " Cô im lặng trợn mắt, lười nói chuyện với anh.
"Cũng phải, cô tự hiểu lấy mình là rất đúng, cho dù cô có cởi sạch nằm ở đó, chú hai cũng ăn không vô đâụ"
Á….
Còn có cái gì mà Diệp Phong ăn không vô sao?
Đôi mắt kia của anh nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống người ta. Lúc ở Lưu Hương Các nếu không phải nhờ cô nhanh chân chạy mất, thì bây giờ ngay cả bộ xương cô cũng không còn..
"Tôi đi ngủ đây " Vẫy tay, Lục Mộng Tiêu bước nhanh lên lầụ
"Đợi đã " Đột nhiên giọng nói của Mộc Lăng Phi lạnh xuống, đi một vòng quanh người cô, đuôi mắt nhướng lên, nhìn chằm chằm cô rồi vươn tay ra "Đưa đồ cho tôi."
Việc này không thể thương lượng
“Ừ? Cái gì?”
“Cô nói xem là cái gì Như thế nào, quên rồi? ” Anh trừng mắt một cái, lại hướng mắt đến thùng rác nhìn, tập ảnh bị ướt hôm qua vẫn còn nằm ở bên trong đó.
“Tập ảnh?” Đúng rồi, cái đồ vật kia a, cả ngày hôm nay cô đều bởi vì bị sự việc của Tuyết Tàng làm cho sứt đầu mẻ trán, làm sao còn sẽ nhớ rõ mấy thứ này, gãi gãi cái ót “Tôi nhất định sẽ cho anh.”
“Ngày hôm qua tôi đã nói rồi, hôm nay nhất định phải đưa cho tôi Cô cho dù biến cũng phải biến ra cho tôi ”
“Mười giờ đêm, tôi đi chỗ nào biến ra cho anh? Huống hồ ngày hôm qua tôi chỉ đáp ứng anh sẽ cho anh, cũng không đáp ứng anh nhất định phải hôm nay, anh gấp cái gì?”
“A……” Mộc Lăng Phi cười lạnh một tiếng “Cô cái đứa con gái này vừa đần vừa quê, miệng còn nói dối Cô là căn bản lấy không ra được, cho nên muốn kéo dài thời gian đúng không? Tôi nói cho cô, đồ nhà quê, việc này không thể thương lượng ”
Đuôi lông mày cũng tràn ngập sự tức giận, nghĩ đến tập ảnh kia là nghĩ tới hôm nay khi ở Lưu Hương Các bị Tiêu Tiêu lạnh nhạt, trong lòng lửa đốt càng thêm tràn đầy……
Hai người trừng mắt với nhau, ánh lửa chớp lóe, tầm mắt cọ xát phảng phất như ngòi nổ, chạm vào là nổ ngay……
Mộng Tiêu hít thật sâu một hơi, nỗ lực đem buồn bực trong lòng đè ép trở về, hơn nửa đêm, cô cũng không muốn bởi vì chút việc nhỏ này àm tranh cãi không thôi.
“Ngày mai, ngày mai tôi nhất định cho anh, được chứ?” Cô tận lực dùng giọng điệu dịu dàng nói.
“Cô đừng nghĩ lừa dối cho qua chuyện, cô cho rằng tôi còn sẽ tin tưởng cô sao?” Anh nói gần như không có nửa điểm suy xét, cảm giác chán ghét nồng đậm từ đáy mắt phóng ra.
“Vậy anh muốn tôi làm như thế nào?” Hơn nửa đêm, cô có thể đi nơi nào làm? Đầu lại choáng váng, chân lại đau, cô hiện tại chỉ muốn ngây ngốc nằm trong chăn.
“Hừ a……” Mộc Lăng Phi cười giễu một tiếng, một tay túm Mộng Tiêu lên, kéo cô liền hướng ra bên ngoài nhà đi, giống như là ném gà con, trực tiếp quăng cô ra ngoài cửa “Lục Mộng Tiêu, buổi tối hôm nay nếu cô không lấy ra được tập ảnh đưa cho tôi, cũng đừng nghĩ vào phòng ngủ Nếu vẫn luôn không lấy ra được, chúng ta……cứ đợi mà xem ”
‘ phanh ’
Cửa phòng bị đóng lại.
Mộng Tiêu đứng ở trên hành lang, nhìn cửa phòng đóng chặt kia, đè lại bực tức trong lòng, đợi một chút nói “Mộc Lăng Phi, anh quả thực quá đáng quá rồi ”
“Vậy thì thế nào? Đừng quấy rầy bổn đại gia nghỉ ngơi Cút xa một chút ” Không nghĩ tới tên khốn Mộc Lăng Phi còn trả lời, tuy rằng thanh âm thanh rất mơ hồ, nhưng cũng đủ để cho cô nghe được rõ ràng.
Cô giận.
Cô trực tiếp dùng một chân đạp lên trên cửa, cửa không đá văng, chân lại đau……
Xung quanh an tĩnh……
‘ két két……’ Lúc này cửa phòng cách vách 601 lại mở ra, Diệp Phong mặc quần áo nhẹ nhàng đi ra, đôi mắt lạnh băng nhìn lướt qua Lục Mộng Tiêu đứng ở bên cạnh.
Mộng Tiêu cũng nhìn về phía Diệp Phong một chút, anh làm sao lại đi ra? Cũng đúng, làm ra động tĩnh lớn như vậy, không có khả năng không ồn đến anh, mất mặt Nếu Diệp Phong hỏi, cô nên nói như thế nào mới được đây?
Suy nghĩ.
Tầm mắt của Diệp Phong lại chỉ dừng lại ở trên người cô vài giây, không để ý đến cái gì, quay đầu đóng cửa lại đi đến cửa thang máy đi đến……
Đội nón xanh
Xem ra là tự mình đa tình, người ta vốn không tính xen vào việc người khác, cũng tốt……
Mộng Tiêu sờ sờ túi tiền, lấy ra di động nhìn thoáng qua, hết điện
Lại móc túi tiền, nháy mắt bật khóc…… Tất cả tiền đều dùng để mua loại hoa hồng kia của Lưu Hương Các, hiện tại dư lại, đoán chừng đến gọi xe cũng không đủ
Chẳng lẽ muốn ăn ngủ đầu đường sao? Nghĩ vậy, tim của cô cũng bị bóp chặt một cái.
“Cãi nhau?” Tiếng nói nặng nề vang lên.
Mộng Tiêu ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Diệp Phong cũng không có đi xa, mà là đứng ở phía trước không xa quay đầu lại nhìn cô……
Cô không nói gì, chỉ là cúi đầu xuống.
“Nếu không có chỗ để đi, thì đi vào phòng tôi ngủ.” Anh nói rất bình tĩnh.
Nhưng lại giống như là mái chèo khuấy động thuyền, làm cô sửng sốt vài giây, vừa nhấc đầu lên, chìa khóa leng keng leng keng đã vứt tới trước mặt chính mình.
Mộng Tiêu đón được chìa khóa, kinh ngạc nhìn chằm chằm Diệp Phong “Ngủ ở nhà anh?”
“Nếu sợ hãi, cô cũng có thể lựa chọn ngủ ở trên hành lang. Hôm nay tôi sẽ đi, buổi tối không trở về.” Anh lạnh nhạt nói xong, xoay người vào thang máy……
Bóng dáng của anh đã biến mất ở trước mắt, Mộng Tiêu lại còn không dời đi tầm mắt, trong lòng đột nhiên lên xuống phập phồng……
Câu nói đó tức là buổi tối sẽ không trở về, dường như là vì để cô an tâm ngủ?
Anh……hình như không đáng giận như cô tưởng vậy?
Sáng sớm ánh sáng, xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào phòng ngủ mỗi một chỗ, trên giường Mộng Tiêu đang ngủ say sưa……
“Lục Mộng Tiêu? ”
Đột nhiên một giọng của đàn ông truyền đến, đột nhiên kéo cô từ trong mộng đẹp ra, Mộng Tiêu hé ra đôi mắt, nghiêng người, mơ hồ thấy được một bóng hình.
Cô lấy từ bên gối đầu ra mắt kính mang lên, lúc này mới hơi chút thấy rõ ràng người đứng ở cửa.
“Mộc Lăng Phi? Anh làm sao ở chỗ này?”
“Lời này nên là tôi hỏi cô chứ A, cái đồ nhà quê này cũng thật được nha, tôi đuổi cô ra khỏi nhà, cô lại bò lên trên giường chú hai tôi……” Mộc Lăng Phi khoanh tay ở trước ngực, khóe miệng giơ lên một tia ý cười châm chọc.
Mộng Tiêu ngồi dậy, sửa lại tóc, không thèm để ý mở miệng “Đúng vậy, nếu không đuổi tôi ra, tôi làm sao có cơ hội cho anh đội nón xanh.”
Hừ Nhớ tới sự việc đêm qua lại tức giận, cô mới lười giải thích cùng Mộc Lăng Phi.
“A ha Miệng còn rất lợi hại Nếu cô cùng chú hai của tôi quan hệ tốt như vậy, thì đi đem thứ này đến trung tâm triển lãm TS cho chú tôi Nhớ kỹ, văn kiện rất quan trọng, muốn chính cô đi đưa ” Mộc Lăng Phi tùy ý ném một phần văn kiện trong tay tới trên giường, quay đầu nghênh ngang rời đi.
Quỷ mới sẽ tin tưởng cái đồ nhà quê này có bản lĩnh cùng Diệp Phong ở một chỗ, nhiều lắm cũng chính là bị đồng tình thu nhận một đêm thôi
Mộng Tiêu bắt lấy văn kiện bay tới kia, hận không thể trực tiếp ném thẳng đến phía sau lưng Mộc Lăng Phi, cái đồ kiêu ngạo cuồng vọng, cô như thế nào xui xẻo như vậy, phải làm vị hôn thê của anh
Cố nén lại lửa giận, cô cúi đầu nhìn văn kiện, nghĩ lại, tối hôm qua Diệp Phong không trở về, đại khái là đã quên mang thứ này, kêu Mộc Lăng Phi qua cầm đồ vật đưa qua.
Đưa đồ cảm ơn