⬅ Trước Tiếp ➡
Chậc chậc chậc……
Cô có nên nói là Lâm Vũ Vi quá xui xẻo không? Tìm người giúp đỡ lại tìm ra người phù hợp nhất, khóe môi lập tức gợi lên một nụ cười “Nếu cô Lâm đã nhờ vả, đương nhiên tôi không thể chối từ ”
“Thật sao Em gái ngoan, sau này chị nhất định sẽ đối xử với cô như em gái ruột.” Lâm Vũ Vi kích động cầm tay Lục Mộng Tiêụ
Mộng Tiêu cũng bì tiếu nhục bất tiếu gật đầu, bên tai chợt nghe thấy tiếng bước chân. Cô quay đầu lại theo bản năng nhìn về phía cửa thang máy……
bì tiếu nhục bất tiếu thành ngữ Trung Quốc, có nghĩa là cực kỳ không tự nhiên giả vờ tươi cười, trong lòng lại có ý định hãm hại người khác
Chỉ thấy Diệp Phong đang đi ra từ cửa thang máy.
Quay về cũng thật đúng lúc
“Phong, anh đã trở lại rồi, em đứng ở cửa chờ anh đã lâụ” Lâm Vũ Vi vừa thấy Diệp Phong đi tới, khóe miệng tuy rằng tươi cười nhưng trong mắt lại ngập nước, bộ dáng có vẻ vô cùng đáng thương.
Anh sải bước nhanh đi tới cửa, cau mày nhìn Lâm Vũ Vi “Sao cô lại thảm hại như vậy?”
Vừa nói, Diệp Phong vừa lấy chìa khóa cửa ra.
Vừa nói đến đây, khoe mắt Lâm Vũ Vi lại càng long lanh “Hôm nay khi trở về công ty em chạm mặt cô Tiêụ”
“Tiêu Tiêu?” Động tác mở cửa của Diệp Phong hơi dừng lại, ngoảnh mặt nghi ngờ đánh giá Lâm Vũ Vi.
“Đúng vậy. Ở công ty xảy ra một chút tranh chấp với cô ấy…… kết quả.” Giọng điệu nũng nịu nói, ánh mắt tội nghiệp nhìn sang cánh tay bị thương, ý tứ vô cùng rõ ràng.
Tầm mắt Diệp Phong hiển nhiên cũng theo ánh mắt của cô ta nhìn xuống cánh tay đang băng bó.
2 Quả nhiên như cô dự đoán
Lâm Vũ Vi tiếp tục nói “Sau đó em tới tìm anh, cô ấy lại đi theo em đến chung cư này. Em cũng không muốn cãi nhau, nhưng cô ấy lại……”
“Tiêu Tiêu theo cô đến đây?”
“Đúng vậy.” Lâm Vũ Vi điểm điểm đầụ
Ánh mắt lạnh băng lại đánh giá Lâm Vũ Vi từ trên xuống dưới lần nữa “Sau đó thì sao?”
“Chuyện này…… anh vẫn nên hỏi cô Lục đi, sự việc vừa xảy ra cô ấy cũng chứng kiến. Em…… em thật sự không biết nên nói cái gì cho tốt.” Lâm Vũ Vi hít một hơi thật sâu, oab ức viết đầy trên mặt, rũ mắt nhìn sang Lục Mộng Tiêu với vẻ cầu xin……
Thật đáng khen cho một chiêu tố cái trước.
Thật đáng khen cho một chiêu mượn dao giết người ……
mượn dao giết người tương tự câu ném đá giấu tay, miêu tả hành động mượn tay người khác để đạt được mục đích.
Đáng tiếc……
Cô Lâm, mượn sai dao sẽ dẫn đến giết sai người.
“Cô cũng thấy rồi?” Ánh mắt khinh thường của Diệp Phong nhìn vào Mộng Tiêụ
Lục Mộng Tiêu ưỡn ngực, vô tội nghiêng đầu “Hả? Nhìn thấy cái gì cơ? Tôi vừa mới về nhà nên không nhìn thấy gì cả ”
Cơ thể Lâm Vũ Vi chợt run rẩy, kinh ngạc nhìn Lục Mộng Tiêu, sao lại thế này? Rõ ràng đã nói sẽ phối hợp với cô ta, họ Lục này tại sao lại bỗng nhiên trở mặt rồi?
Trong lòng căng thẳng, cô vội vã liếc Mộng Tiêụ
Lục Mộng Tiêu vẻ mặt ngây thơ vô tội chớp chớp mắt “Cô Lâm, trong mắt cô bị con gì bay vào à? Tại sao cứ chớp mắt mãi vậy?”
“Ách……” Lâm Vũ Vi suýt nữa nôn ra máu, hoàn toàn không ngờ tới họ Lục này lại đột nhiên trở mặt. Vẫn là bộ dạng quá ngu xuẩn không hiểu được tình huống
“Hả? Cô Lâm, cô muốn nói gì sao?” Mộng Tiêu thốt lên một tiếng. Cô Lâm, tôi đã nói rồi, ác giả ác báo . Đây chính là hướng họng súng của cô đâm tới, đã vậy thì đừng trách cô nổ súng bừa.
ác giả ác báo làm điều gì ác độc thì trước sau gì cũng sẽ bị quả báo
“Được rồi, không cần nói gì nữa.” Giọng điệu trầm thấp ngắt lời hai người họ.
Lục Mộng Tiêu ngẩng đầu nhìn, lại không thấy được biểu tình khiến cô vui vẻ ở trên mặt Diệp Phong. Người người đàn ông này ở bất cứ lúc nào hay bất cứ tình huống gì cũng có thể bày ra dáng vẻ bình tĩnh, ung dung như thường.
Từ phương diện này mà nói cũng coi như là vô cùng đáng sợ.
“Vậy thôi, tôi về nhà đây.” Lục Mộng Tiêu gật đầu, xoay người đi mở cửa phòng 602, chuyển mắt một cái, còn không quên quay lại chế nhạo một câu “Đúng rồi, chú hai…… người cũng thật sự là ở đâu cũng trêu hoa ghẹo nguyệt, chẳng trách cô Lâm sẽ đau lòng, sinh hoạt cá nhân thường ngày cũng cần phải chú ý một chút ”
Ha ha ha……
Cũng chỉ mỗi Lục Mộng Tiêu có thể không kiêng nể gì mà trắng trợn trêu chọc Diệp Phong mà không cần lo bị anh đình chỉ công tác.
Xem kịch xong, cũng nói ra lời muốn nói, kéo cửa ra, Lục Mộng Tiêu làm bộ không liên quan gì đến mình trốn về phòng, cảm giác này thật sự vô cùng nhẹ nhàng khoan khoái.
Chẳng qua ở phòng 601.
Cũng không có loại cảm giác tươi mới sảng khoái kia. Trong phòng khách, Diệp Phong vẫn như thường cởi áo khoác ra, tháo cà vạt rồi thuận tay ném lên sô pha.
“Phong…… chuyện này là một sự hiểu nhầm.” Lâm Vũ Vi vội vàng tiến đến, cúi đầu thấp giọng nói.
“Hiểu nhầm cái gì?”
“Chính là chuyện về Tiêu Tiêu, có lẽ khi em tranh cãi ngoài cửa với Tiêu Tiêu thì cô Lục không thấy được. Em còn tưởng cô đã thấy. Chỉ vì có vài lời mà em không biết nên nói như thế nào……” Cô vội vã giải thích, trong lòng càng ngập ngừng.
Còn muốn mượn tay Lục Mộng Tiêu giúp đỡ, ai ngờ lại tự lấy đá đập chân mình. Chỉ hy vọng Diệp Phong sẽ không truy cứu nhiều, mở một con mắt nhắm một con mắt rồi bỏ qua.
“Ừ.” Diệp Phong chỉ ừ nhẹ một tiếng, cũng không trả lời điều gì dư thừa.
Thấy vậy, trong lòng Lâm Vũ Vi coi như đã nhẹ nhõm lại, xem ra Diệp Phong cũng không suy nghĩ nhiềụ Điều này có phải cũng có nghĩa là, Tiêu Tiêu vẫn chưa đem đoạn ghi âm kia cho anh nghe ?
Nghi ngờ đánh giá biểu tình của Diệp Phong.
Hình như vẫn giống như thường.
Trong lòng cũng yên ổn thêm một phần.
“Kỳ thật, giữa em và cô Tiêu vẫn rất tốt, mặc dù có nổi lên chút tranh chấp, nhưng mà em cũng không để ý.” Lâm Vũ Vi tiếp tục nói……
1 Bí mật bị đánh cắp
“Ừ.” Diệp Phong vẫn nhẹ nhàng lên tiếng, đi đến sô pha ngồi xuống, không đếm xỉa tới mà lôi ra một vật từ trong ngăn kéo bàn trà viết lên.
Nhìn thấy Diệp Phong vẫn làm những việc như thường lệ, Lâm Vũ Vi lại tiến đến lần nữa “Cũng không còn sớm nữa, chắc anh vẫn chưa ăn tối đâu chứ, để em đi nấu gì đó cho anh.”
“Không cần.”
“Anh không đói sao?”
“Vũ Vi, tôi nhớ rõ là trước đó đã từ nói, khi tôi không gọi cô thì cô cũng không cần đến đây. Vừa nãy…… hình như cô đã quên mất những lời này rồi thì phải.” Diệp Phong ngẩng đầu, đôi mắt liếc sang cô ta đang đứng sau sô pha.
“Chuyện này…… Xin, xin lỗi, Phong. Vừa nãy em chỉ muốn…… chỉ muốn……”
“Cầm đi.” Diệp Phong đứng dậy, đưa chi phiếu đã viết xong trong tay cho cô ta.
Đôi mắt Lâm Vũ Vi co lại “Phong, anh đang làm gì vậy? Anh đưa cho em cái này làm gì ”
“Chắc cô cũng hiểu rõ, tôi vẫn luôn không thích người phụ nữ hay phạm sai lầm. Giao dịch của chúng ta đến đây là kết thúc.” Ngón tay nhẹ nhàng buông lỏng tờ chi phiếụ
Chi phiếu rơi xuống ngực Lâm Vũ Vi.
⬅ Trước Tiếp ➡