⬅ Trước Tiếp ➡
“Đúng vậy.” Diệp Phong gật gật đầụ
“Thật sao?” Đôi mắt Lục Mộng Tiêu phát sáng ngay lập tức, Diệp Phong bị sao vậy? Từ hôm qua đến giờ giống như được Bồ Tát nhập vào, một mực vẫn luôn làm người tốt việc tốt
Thân thể cao lớn kề sát người cô, tay ôm eo cô……
Cách quần áo, Lục Mộng Tiêu cũng có thể cảm nhận được độ ấm từ lòng bàn tay anh ta, ánh sáng trong mắt nhanh chóng ảm đạm, vội dùng khuỷu tay chắn giữ mình và Diệp Phong.
“ Quên đi, quên đi, tôi vẫn không từ bỏ đâu ” Lập tức nói, khi anh ta còn chưa đưa ra điều kiện, trước tiên phải chấm dứt đề tài này ngay
“Chữa lại làm gì? Vừa nãy không phải cô còn rất vui vẻ sao?” Diệp Phong trêu chọc nói, mặc kệ tay cô chắn trước ngực, vẫn kề sát cô như cũ.
2 Cô ghen rồi?
Bị thân thể anh ta đè ở không gian nhỏ hẹp này, cô lại thử dùng sức, cũng không có biện pháp thoát ra ngoài.
Khoảng cách thế này, gần như có thể cảm nhận rõ ràng hô hấp và nhiệt độ cơ thể của đối phương, thậm chí khi yên lặng một chút mà nói, còn đủ để có thể cảm nhận được nhịp tim của anh ta……
Không nhịn được……
Nhiệt độ cơ thể của cô cũng phản xạ có điều kiện mà chậm rãi nóng lên.
“Tổng giám đốc Diệp…… Ban ngày ban mặt anh đè nặng tôi ở đây, có thích hợp không? Chuyện này nếu như bị người khác nhìn thấy, gây hiểu lầm thì sẽ không tốt lắm ” Cô nghiến răng nói.
“Hiểu lầm thì hiểu lầm.”
Anh nói vô cùng tự nhiên, vấn đề là, ngài không sợ hiểu lầm, nhưng cô sợ
“tổng giám đốc Diệp, chúng ta như vậy, bị những người khác nhìn thấy còn không sao, nhưng nếu như bị cô Lâm thấy được thì tôi cũng không biết phải giải thích thế nào ”
“Cần phải giải thích sao?” Diệp Phong lại thành thạo trả lời.
“Cô ấy chính là bạn gái anh mà ”
“Cô ghen rồi?”
''……” Mộng Tiêu lập tức á khẩu không trả lời được, rõ ràng là đang nói vấn đề nghiêm túc như vậy, thế nhưng anh ta còn có thể nhàn nhã nói đùa được.
Nhất định vì giao du nhiều năm nên đã quen đi trong khóm hoa . Cũng đúng, người đàn ông ở địa vị cao như anh ta , bên người có vô số phụ nữ cũng là hiện tượng bình thường trong xã hội.
đi trong khóm hoa xung quanh có những cô gái xinh đẹp, nóng bỏng.
Chẳng qua…… Anh ta không ngại có thêm mấy bạn giường.
Nhưng cô để ý
“Tổng giám đốc Diệp, tôi chỉ là một đứa tép riu trong giới giải trí mà thôi, tôi rất yếu đuối, thật sự sẽ không chịu nổi sức ép của những người ngưỡng mộ ngài đâụ” Vô cùng tội nghiệp nói, vẻ mặt biểu lộ cầu xin bỏ qua.
Diệp Phong nhíu mắt, hé mở môi mỏng, vừa muốn nói chuyện……
“Này Người đàn ông kia, anh đang làm gì Tiêu Tiêu nhà chúng tôi vậy ” Bất chợt có một giọng điệu chói tai truyền đến, Tống Kỳ Kỳ trực tiếp xông tới, mạnh mẽ bắt lấy tay Diệp Phong.
“Kỳ Kỳ……” Lục Mộng Tiêu chết lặng, không ngờ Tống Kỳ Kỳ sẽ đột nhiên hành động như vậy.
Diệp Phong bị bàn tay kia bẻ người nghiêng sườn sang một bên, ánh mắt lạnh băng, nhìn thẳng người phụ nữ đứng saụ
Tống Kỳ Kỳ vốn dĩ còn tràn ngập lửa giận, nhưng khi nhìn thấy người vừa xoay lại, nháy mắt cả người run cầm cập “Diệp, tổng giám đốc Diệp…… Là, là ngài sao……”
Mắt đen rũ xuống, lạnh lùng liếc nhìn bàn tay còn đang bắt lấy tay anh.
Tống Kỳ Kỳ sợ tới mức tay nhỏ run lên, khẩn trương thả tay Diệp Phong ra, thậm chí không nhịn được muốn vuốt thẳng ống tay áo đã bị cô túm nhăn, mai phục đầu “tổng giám đốc Diệp, rất xin lỗi, tôi thất lễ rồi. Tôi tưởng có người vô lễ với Tiêu Tiêu, xin lỗi, thật sự xin lỗi ”
Mộng Tiêu cũng phản ứng lại ngay lập tức, vội vàng đến bên Kỳ Kỳ, trước khi người đàn ông tính khí thất thường này trách cứ Kỳ Kỳ “Diệp……” Lời còn chưa dứt.
"Cô không tồi.” Diệp Phong lại hời hợt nói một câu, trong ánh mắt vẫn lạnh như băng, không có chút tức giận nào. Vòng qua đầu xe ngồi lên.
Rất nhanh, nghênh ngang lái xe rời đi.
Lục Mộng Tiêu và Tống Kỳ Kỳ vẫn đứng yên tại chỗ.
“Tiêu Tiêu, cô, cô đánh chị một cái xem có phải đang mơ hay không ” Tống Kỳ Kỳ cầm lấy tay Lục Mộng Tiêu, đưa tới trên mặt mình tát một cái.
“Chị làm gì vậy Kỳ kỳ ”
“Cô nghe thấy không? tổng giám đốc Diệp, vừa mới…… nói chị không tồi Anh ta vậy mà, khen chị đấy Chị có nghe lầm không, vừa rồi chị còn cho rằng mình xong đời rồi ” Tống Kỳ Kỳ gần như lớn tiếng hô lên tới.
Được tổng giám đốc Diệp khen
Trong công ty có bao nhiêu người có thể được tổng giám đốc Diệp khen chứ, có thể không bị mắng đã là chuyện đáng khoe rồi, vậy mà Tống Kỳ Kỳ cô hôm nay thậm chí đã được khen ngợi
Lục Mộng Tiêu cũng thở phào nhẹ nhõm, đúng vậy, cô cũng rất khó hiểụ Còn lo vừa rồi Diệp Phong sẽ tức giận, không ngờ anh ta lại phản ứng như vậy.
1 Người đàn ông tính khí thất thường
Đúng là người đàn ông tính khí thất thường.
“Tiêu Tiêu, cô nói xem…… vì sao tổng giám đốc Diệp lại muốn khen ngợi chị? Chỉ vì chị nghĩ rằng cô bị vô lễ, sau đó theo chính nghĩa mà chạy đến cứu cô?” Tống Kỳ Kỳ tỉnh táo lại, sờ sờ cằm mình, bắt đầu nghiêm túc suy xét.
“Ai biết được anh ta nghĩ gì.” Mộng Tiêu khoát tay, sau đó hình như nhớ lại gì đó “Đúng rồi, sao chị lại tới đây?”
“Chị thấy cô đi lấy đạo cụ lâu như vậy còn chưa quay về, không yên tâm nên mới tới đây tìm cô. Nhưng cô…… sao lại ở một chỗ với tổng giám đốc Diệp vậy.”
“Nói ra thì rất dài……” Lục Mộng Tiêu thở dài, lại cầm lấy đạo cụ thiên nga ở bên cạnh lần nữa.
Tống Kỳ Kỳ lập tức đuổi theo giúp đỡ, trên đường về, Mộng Tiêu kể qua loa lại sự việc một lần, bao gồm chuyện ở kho hàng.
“Lâm Vũ Vi? Là cô ta sao? Nhân vật như cô tavì sao lại muốn nhắm vào cô ” Tống Kỳ Kỳ lại kinh hô ra tới.
“Hư ……" Nhỏ giọng nói "Toàn bộ chỉ vì Diệp Phong.”
Hư thở dài, than thở
“Nhưng mà, nhắc đến lại khó hiểu, Tiêu Tiêu…… Sao chị cảm thấy, hình như cô và tổng giám đốc Diệp rất gần gũi ?” Tống Kỳ Kỳ dùng giọng muỗi nói.
Nói đến người này, Lục Mộng Tiêu cũng nhíu mày.
Trong đầu không kìm lòng nổi nhớ lại lời Diệp Phong đã từng nói về đề tài hai năm trước……
Hình như, Diệp Phong có thể đối xử với cô như vậy cũng vì cái gọi là hai năm trước, có phải cô nên tìm một ngày nói rõ với Diệp Phong về chuyện này hay không?
Bận rộn trong công ty một ngày.
Trên xe bảo mẫu , ngay cả sức tháo trang sức Lục Mộng Tiêu cũng không có. Giờ phút này chỉ muốn trở về ổ chăn để ngủ, gần như mệt gấp đôi so với bình thường.
xe bảo mẫu hay xe RV, chỉ một chiếc xe đầy đủ tiện nghi như một ngôi nhà, thường được sử dụng làm phòng chờ tạm thời, nơi thay đồ, trang điểm của các ngôi sao.
Lúc này, minh tinh Tiêu Tiêu mới thuận lợi trở lại là Lục Mộng Tiêu tầm thường.
“Hôm nay may còn có Hiểu Vân hỗ trợ, chỉ có điều, thật không thể trông mặt mà bắt hình dong mà, chị đã xem qua hồ sơ của Hiểu Vân, công ty cho cô là thiếu nữ hiền lành đáng yêu, nhưng thực chất bên trong cô ấy căn bản chính là một nữ hán tử thích nói nhảm mà ” Tống Kỳ Kỳ uể oải nói.
nữ hán tử miêu tả người phụ nữ mạnh mẽ và oai phong lẫm liệt chẳng kém gì đàn ông
“Đúng vậy.” Mộng Tiêu mỉm cười.
“Haiz…… Đáng tiếc, chúng ta đã bận rộn lâu như vậy cũng không biết đến lúc đó thành tích có thể đột phá mức trung bình hay không. Hơn nữa, chúng ta còn không có khách mời đặc biệt nào……” Nói tới đây, Tống Kỳ Kỳ bày ra vẻ mặt muốn khóc.
⬅ Trước Tiếp ➡