Lãnh Dạ Thần tắm sach sẽ cho hai người, bế cô đi ra khỏi phòng tắm. Đặt cô lên giường ngủ, thật sự là rấtmệt mỏi, mới dính giường đã muốn ngủ.
Lãnh Dạ Thần đắp chăn cho cô muốn đứng dậy, Thời Thanh nghẹn ngào nói câu
“Quần áo lúc trước của cậu ở tɾong tủ, chính mình đi lấy….”
Anh nhướng mày, tìm được quần áo được gấp chỉnh tề tɾong tủ, quần lót tứ giác, thậm chí áo vest đều được ủi phẳng, tre0 trên móc.
Anh vui mừng mặc quần áo.
“Tôi đi đây.” Hôn lên tai cô.
“Ừ….” Thời Thanh mệt mỏi, chụp thanh niên đang làm phiền mình, lẩm bẩm.
Hai mắt đen nháy nhìn người phụ nữ, biểu tình phức tạp, cuối cùng xoay người rời đi. Khi cửa đóng lại, Thời Thanh mở mắt bật dậy, rồi lại vùi đầu vào gối, trên mặt đỏ bừng.
Làm gì bây giờ, hình như cô đã yêu côn thịt lớn của nam chủ.
Buổi tối gần 12 giờ, xe Bentley màu đen mới đi ra khỏi cổng khu nhà.
Ở đối diện khu nhà không xa cũng có một chiếc siêu xe đang đậu, ngồi tɾong xe là một cô gái trang điểm tỉ mỉ, tức giận đấm vào tay lái, trên mặt đầy nước mắt. Cô là vợ chưa cưới của Lãnh Dạ Thần Chu Mộc Tuyết.
Trực giác của người phụ nữ luôn luôn đúng.
Chồng sắp cưới gần đây không nghe đïện thoại cô, còn hay đến chỗ cũ nát này, cô biết là không đúng lắm. hôm nay đi the0 đến đây thì thấy anh và một cô gái cùng đi lên lầụ
Vậy mà ở đến nửa đêm mới xuống, còn đổi quần áo, hai người làm chuyện gì, không khó đoán được.
Ghen ghét làm cô phát điên, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo đáng sợ.
Dám quyến rũ người đàn ông của Chu Mộc Tuyết, dù là ai đi nữa, đểu phải trả giá đắt Cô chuẩn bị xử lí tiện nhân kia
Ba ngày sau một đám mặc đồ đen xông vào quán mì của Thời Thanh, bọn họ vừa vào đã đập bàn ghế, tường. Dọa khách chạy hết, còn hắt sơn lên tường, Thời Thanh bị dọa choáng váng.
Di động của cô lại vang lên dồn dập. Mẹ Lộ Chấn Phong gọi đïện nói cho cô, nhà cô đang cháy. Thời Thanh ném quán nhỏ hỗn loạn chạy như điên về nhà.
Đúng là lầu 5 lửa đang cháy hừng hực.
Cô xông lên lầu, bị Lộ Chấn Phong cản lại, Thời Thanh thấy nhà mình bị cháy, khóc không ngừng. Trong đầu nhớ ra điều gì, lập tức gọi cho Diệp Tiểu Sương, đïện thoại không ai nghe máy.
Thời Thanh cảm thấy chắc là có chuyện gì đã xảy ra với Tiểu Sương, cô muốn tìm Lãnh Dạ Thần nhưng không có số đïện thoại anh.
Thời Thanh lao xuống lầu, cưỡi lên chiếc xe máy vật còn sót lại duy nhất, đi đến tổng bộ tập đoàn Lãnh thị.
Đến tòa nhà, cô yêu cầu gặp Lãnh Dạ Thần.
Nhưng mà lễ tân nói cô không có hẹn trước, không thể thấy chủ tịch.
Thời Thanh vội đến lửa cháy lông mày, muốn đi đến thang máy, bị hai bảo vệ bắt được, còn cười nhạo cô.
Thời Thanh không còn cách nào, ngồi dưới đất khóc lóc ăn vạ.
Một tay ôm bụng một tay khóc lớn
“Lãnh Dạ Thần, đồ bội tình bạc nghĩa, làm bà đây bụng lớn, bây giờ không chịu trách nhiệm à Cậu không xuống đây gặp tôi, tôi sẽ đâm tường chết, một xác hai mạng cho coi.”
Cô gào lên, làm lễ tân và bảo vệ đơ người.
Dù là người phụ nữ này cũng được nhưng mà nhìn ra tuổi không nhỏ, chủ tịch sao có thể thích bà thím g͙ià này chứ Nhưng để cô gây chuyện như thế, sẽ ảnh hưởng xấu đến công ty.
Lễ tân không có cách nào, chỉ phải gọi đïện lên phòng chủ tịch.
Cô nói qua tình huống, đang nghĩ là chủ tịch sẽ bảo ném người kia ra ngoài, nhưng mà chủ tịch im lặng một chút rồi nói đã biết, một lát sau đi ra từ thang máy chuyên dụng͟͟.
Thời Thanh thấy cậu ta, lập tức im lặng, chạy như bay.
Vỗ mông, trào phúng “Cuối cùng cũng chịu xuống dưới, muốn gặp ông chủ lớn cũng không dễ tí nào.”
Lãnh Dạ Thần mặc bộ âu phục̶, làm cho cả người to lớn tinh thần, nhưng mà khuôn mặt muốn ăn đấm. lạnh nhạt độc ác, chân dài đi đên, như Trim ưng nhìn cô, mặt hứng thú
“Tôi bội tình bạc nghĩa? Làm dì lớn bụng?”
Anh nhìn chằm chằm bụng cô “Bụng dì còn sinh được à?”
Lễ tân và bảo vệ nghe được líu lưỡi, hai người này thật sự quen biết, nghe giọng chủ tịch, hình như còn thân thiết Chủ tịch gia thế bất phàm, công tử cao ngạo sao có thể quen được người phụ nữ khóc lóc ăn vạ này chứ
Một người có ngoại hình khí chất như siêu mẫu, một người quần áo rộng thùng thình, chân đi dép lào, là một bình dân.
Hai người này không có liên quan đến nhau
“Tôi không phải đến đây nói cái này.”
Thời Thanh nhíu mày, lúc này không có tâm trạng cãi nhau với cậu ta, nói chuyện xảy ra với cậu ta, đôi mắt đỏ đỏ
“Không gọi được cho Tiểu Sương, con bé chắc là gặp chuyện chẳng lành, cậu Lãnh, cậu phải giúp tôi tìm được Tiểu Sương….”
Cậu ta là nam chủ, chỉ cậu ta mới cứu được nữ chủ, mà cậu ta cũng có năng lực này.
Lãnh Dạ Thần tức giận thu hồi giễu cợt.
Thanh niên mặt đầy khói mù, lập tức gọi đïện cho người tìm Tiểu Sương.
Nghĩ đến bọn họ chỉ là dân chúng bình thường, có mâu thuẫn với người khác cũng không đến mức phóng hỏa đốt nhà. Cách làm này chỉ có xã hội đne mới làm.
Anh lo lắng Thời Thanh cũng gặp chuyện, cộng thêm nhà cô bị đốt, không có chỗ ở,đưa cô đến một biệt thự không người, bảo cô tạm thời ở đây, yên tâm chờ tin.
Diệp Tiểu Sương gặp nạn, anh cũng vội, lo cho Thời Thanh xong anh cũng vội vàng đi rồi.