⬅ Trước Tiếp ➡
Giống như động vật nhỏ gặp dã thú lớn, cố tỏ ra là mình hung dữ.
Thời Thanh ngang ngược hơn, cô khóc lóc bù lu bù loa
“Tôi bỏ thuốc cậu, cậu đi báo đi.
Cậu là ông chủ lớn, là người nổi tiếng, tôi chỉ là một người dân bình thường, chân trần không sợ đi g͙iày Cậu đi báo, đi báo công an đi ”
Cô ưỡn e0, ưỡn ngực trừng anh ta
“Cậu không sợ tiểu Sương hận cậu, cậu cứ đi kiện Bà đây mà sợ cậu à ”
Lãnh Dạ Thần nhíu mày chặt, khí thế ép người.
Môi mỏng nhếch lên cười lạnh
“Dì đây là uy hiếp tôi.”
“Uy hiếp cậu thì sao nào ”
Thời Thanh nghĩ anh ta sợ.
Dù sao cũng là người có tiếng, bị một bà thím cưỡng gian, nói đi ra cũng chỉ làm trò cười cho thiên hạ.
Nhất thời lấy lại tinh thần, ưỡn ngực đến gần
“Còn tưởng là cậu rộng lượng, không ngờ là trở mặt không nhận người, chẳng lẽ ngày đó bà đây làm cậu không đủ sướng à?”
“Bà đây bị cậu làm cho thảm
Làm đến bướm sưng lên, ba ngày đi đường không thoải mái, tôi còn chưa nói gì, cậu lại trách ngược lại tôi à ”
Lãnh Dạ Thần bị làm cho kinh ngạc.
Đời này anh chưa tiếp xúc với người phụ nữ nào thô tục như thế
Phụ nữ bên người anh một là tiểu thư khuê các, hoặc là phụ nữ ham g͙iàu bò giường anh, nhưng cũng giả vờ như là tiểu thư dịu dàng.
Dù là Diệp Tiểu Sương cũng chưa bao giờ nói tục với anh.
“Nhìn gì mà nhìn, không thấy qua phụ nữ la làng à ”
Trên khuôn mặt đẹp trai của thanh niên hiện lên biểu tình kinh ngạc, cuối cũng cũng không phải bản mặt quan tài nữa.
Thời Thanh cười, ngón tay chọc ngực anh.
“Đúng thế, tôi chỉ là bà thím g͙ià con buôn thô tục, ông chủ lớn như cậu cách xa tôi chút, tránh cho bà thím này thú tính quá mức, lại gian cậu nữa ”
Thiếu gia nhà g͙iàu như cậu toàn gặp tiểu thư nhà g͙iàu, loại phụ nữ như cô dọa đến quá là bình thường luôn.
Cũng được, bọn họ không nên có quan hệ gì nữa.
Người phụ nữ này đúng là thô tục không chịu nổi.
Lãnh Dạ Thần nghĩ, bắt bàn tay đang chọc ngực.
Anh hơi dùng sức, người phụ nữ đã nhào vào ngực anh.
Hai bầu vú to tròn trắng nõn áp vào người, tâm thần anh gợn sóng, đồ vật dưới háng lại kích thích run run.
Người phụ nữ phản ứng đâuỳ tiên là kinh ngạc, sau đó vùng vẫy.
“Lãnh Dạ Thần Cậu, cậu thả tôi ra ”
Thời Thanh nghĩ là dọa sợ cậu ta, nhưng không ngờ người kia lại ôm cô, bộ ngực đè lên người thanh niên, làm cô hoảng loạn không ngừng.
Hai tay để chỗ bả vai anh, muốn đẩy ra, Lãnh Dạ Thần khóa người phụ nữ tɾong ngực mình, giọng lạnh lùng.
“Cô cho là có thể dọa tôi à?”
“Sao nào, cậu thật muốn bị bà thím như tôi làm à?”
Thời Thanh giãy dụa văn vẹo, lại cảm nhận được có gì ở bụng dưới thanh niên đâm mình.
Cô cứng người, trào phúng anh
“Ông chủ lớn, tôi có thể làm mẹ cậu, cậu ăn mặn thật.”
“Cậu có phải là có tính luyến mẫu?”
“Hay là làm một lần với tôi nghiện rồi? Ai nha, nói ra cũng không sợ người ta cười chê….”
“Miệng cô không nói lời nào vẫn tốt hơn.”
Lãnh Dạ Thần cúi người hôn lên đôi môi đang lải nhải của cô.
Anh cảm thấy cô nhưu là Trim nhỏ đối mặt với Trim ăn thịt, căng cánh chỉ vì giả vờ như ma͙nh mẽ. Nhưng tiếc là không dọa anh sợ.
Anh phải kiểm chứng mới được.
Cô có phải như tɾong trí nhớ làm người mất hồn, hôn có phải ngọt ngào động lòng người.
“ưm Ưm ” Thời Thanh không nghĩ là anh làm thật.
Trong đầu cô trống rỗng hai giây, ma͙nh mẽ xô đẩy, thanh niên ôm sát cô, cơ khát mút đôi môi cô.
Mềm mại giống tɾong kí ức, Lãnh Dạ Thần hài lòng hương vị này.
Lặp lại cắn, mút, liếm láp, người phụ nữ bị hôn mềm nhũn, thở dốc, tay chống đẩy cũng ít lực hơn.
Lãnh Dạ Thần cầm ót cô, không thỏa mãn khi chỉ ở bên ngoài môi, bắt đầu muốn tấn công bên tɾong.
Thời Thanh nước mắt lưng tɾong, ô ô lắc đầu, cố gắng cắn chặt răng, ngăn cản thanh niên xâm phạm.
Lãnh Dạ Thần đột nhiên sờ đến giữa hai chân cô, xoa hai mảnh âm môi đầy đặn.
Cô hốt hoảng muốn hét, vừa há miệng, lưỡi nóng bỏng của thanh nên nhân cơ hội chui vào.
Đê tiện Thời Thanh giờ mới phát hiện ra mình tɾúng kế người nọ.
Một bên cố gắng kẹp chân, một bên chống lưỡi cậu ta, muốn đánh lùi thanh niên bá đạo này. Lãnh Dạ Thần phản ứng được, phản công mút đầu lưỡi cô.
Cô thở dốc, vội vàng né tránh, nhưng đầu lưỡi kia the0 sát làm cô không có chỗ trốn.
Một chận dài chen vào hai chân cô, làm cô không thể khép lại, bàn tay vuốt ve âm môi béo phì đang đóng lại.
Không cần Lưu manh
Thời Thanh miệng bị chặn lại, tiếng đều thành rên ɾỉ, tɾong mắt ngấn nước, bất lực hò hét tɾong lòng.
Không biết sao nam chính này một hai phải làm thế với cô.
Có lẽ là vì chuyện lần trước à, làm cậu ta không có mặt mũi? Dù sao thì đàn ông tám mươi còn thích con gái mười tám, làm t̠ình với một bà thím 40 tuổi làm cậu ta thất bại?
Hương vị của cô so với tɾong trí nhớ còn ngon ngọt hơn.
Cuối cùng thì tác dụng͟͟ của thuốc làm đầu óc cậu choáng váng, nhiều cảm xúc không có nhớ rõ.
Nhưng giờ phút này, cậu thật là yêu hương vị của bà thím g͙ià này.

⬅ Trước Tiếp ➡