Editor: Dĩm
Đôi môi Giang Niệm hơi hơi mở ra, lưng vô lực dựa vào cây cổ thụ to lớn, nước miếng trong miệng không kìm được theo khóe môi chảy ra, hai tròng mắt không còn tiêu cự.
Trong mắt Lam Bạch hiện lên ý cười vì ý đồ đã thực hiện được, cánh tay đem một chân khác của Giang Niệm cũng nâng lên, cả người đè trên người cậu thô bạo hung ác làm.
Hai chân thiếu niên treo trên không, theo động tác nam nhân thao huyệt mà đẹp bởi vì thoải mái mà cong lại.
Nam nhân điên cuồng mãnh liệt trừu sáp ‘hỏa lực toàn bộ được khai hỏa’, côn ŧᏂịŧ cứng rắn nghiền qua mọi điểm mẫn cảm, hoa huyệt bị dươиɠ ѵậŧ to lớn dầm cho phun ra lượng lớn dâʍ ŧᏂủy̠.
Lam Bạch thao đỏ mắt, vòng eo vững vàng cứng cáp lại lần nữa gia tăng sức lực.
Côn ŧᏂịŧ lớn đỏ tím rút ra tiến vào liên tục, lôi ra mị thịt đỏ bừng lại hung hăng đi vào. Tiếng thở trầm thấp thô suyễn của nam nhân rõ ràng truyền tới Giang Niệm, nghe vào trong tai thật sự là lay động lòng người.
“A…… Quá sâu…… Sắp chạm tới cuối rồi…… A! Dươиɠ ѵậŧ thật nóng!”
Thứ thô dài của Lam Bạch hết lần này tới lần khác ở cửa tử ©υиɠ chần chừ thăm dò, nhưng trước sau như một không có tấn công vào trong. Vật dưới háng điên cuồng làm, miệng cũng không rảnh rỗi, cúi đầu liền ngậm lấy đầṳ ѵú run rẩy. Nam nhân dùng khoang miệng cực nóng liếʍ mυ"ŧ, Giang Niệm ôm lấy đầu anh lại nức nở da^ʍ rên một hồi. Tiếng rên cao vυ"t làm cả kinh động vật phụ cận chạy tán loạn khắp nơi.
Nhưng cậu đã bất chấp tất cả mọi thứ, đại não hoàn toàn bị du͙© vọиɠ chi phối, mị thịt không biết xấu hổ cuốn lấy dươиɠ ѵậŧ to lớn không bỏ. Huyệt mềm mυ"ŧ nam nhân kêu lên một tiếng, côn ŧᏂịŧ trong da^ʍ huyệt ngừng lại vài giây lại lần nữa phát động lực công kích mạnh mẽ.
Giang Niệm lần đầu được thưởng thức hương vị mây mưa, nơi nào có thể chịu được hoan ái kịch liệt như thế.
Chỉ trong chốc lát, âm huyệt một trận run rẩy đạt tới cao trào, toàn bộ dịch thể phun ra đều tưới lên dươиɠ ѵậŧ của người đàn ông.
Âm huyệt đạt cao trào gắt gao siết chặt dươиɠ ѵậŧ, cái loại chặt chẽ này phảng phất như muốn đem côn ŧᏂịŧ bẻ gãy hoàn toàn.
Lam Bạch thở hổn hển rút ra cự điểu sưng to, sau đó lại tiến vào da^ʍ huyệt đang phun nước. Anh gấp rút làm nhanh hơn bao giờ hết, đâm ra vào liên tục trăm lần nữa rồi mới mới đình chỉ hoạt động hai mắt buông lỏng, bắn ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng trong âm huyệt dâʍ đãиɠ, mà côn ŧᏂịŧ Giang Niệm chịu ảnh hưởng từ việc bắn tinh của anh mà run run rẩy rẩy tiết ra luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ lần thứ hai.
Hai người ôm một lát, “Ba” một tiếng, dươиɠ ѵậŧ của anh mềm nhũn nhưng vẫn đồ sộ như cũ rút ra ngoài cơ thể, chỉ thấy lông mao chung quanh dươиɠ ѵậŧ đều bị dâʍ ŧᏂủy̠ nhuộm thành từng sợi chỉ bạc.
Dươиɠ ѵậŧ cực đại vừa rời khỏi hang động chật hẹp, tϊиɧ ɖϊ©h͙ cùng dâʍ ŧᏂủy̠ từ trong âm huyệt cậu toàn bộ đều ồ ạt chảy ra, tạo thành một khung cảnh da^ʍ mỹ vô cùng.
“……”
Sáng sớm ngày hôm sau, Giang Niệm ở phòng Lam Bạch ngủ đến mặt trời lên cao mới tỉnh.
Ngày hôm qua sau khi trở về lại bị lăn qua lộn, tra tấn hai lần, hiện tại eo đau lưng đau. Thân thể cậu rất bình thường không có dị năng, Lam Bạch quả thực là tên cầm thú.
Có một bộ quần áo sạch sẽ được đặt ở bên giường, phỏng chừng là Lam Bạch chuẩn bị, nhưng…… hình như có chỗ nào đó không đúng lắm, mẹ nó, đây là đồ của con gái mà?
Cậu…… ngủ với nam chính, không có nghĩa là cậu có thể chấp nhận mặc đồ của phụ nữ!
Quần áo của cậu vốn dĩ còn ở trong phòng cũ …
Tất cả quần áo của Lam Bạch đều trong không gian của anh…
Nói cách khác, trong phòng này chỉ có bộ váy trên giường này có thể mặc!
Vậy có nghĩa một là tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, hai là mặc trang phục nữ nhân!
Giang Niệm sờ sờ chiếc bụng đói tức giận nhìn chằm chằm —— bộ váy, cắn răng, nam nhân đại trượng phu co được dãn được!
Váy cũng là quần áo!
So với chết đói còn tốt hơn.
Lam Bạch này sau khi rút ra liền thành một con chó vô tình, chắc hẳn đã ra ngoài làm nhiệm vụ, chờ tên biếи ŧɦái chết tiệt kia trở về liền tính sổ với anh ta! Dám cho cậu mặc đồ con gái, a.