⬅ Trước Tiếp ➡
“Hàn tổng?”
Trợ lý Trương lại nâng cao giọng, gọi một câu.
Lần này hoàn toàn đánh thức Hạ Vãn An, cô mở to mắt, mờ mịt nhìn bốn phía một chút, lúc nhìn đến khuôn mặt của Hàn Kinh Niên, cô sợ đến mức ngồi bật dậy, ngay sau đó lại lộc cộc đảo tròng mắt đen nhánh nhìn căn phòng xa lạ này một vòng, hình như cuối cùng đã hiểu rõ tình huống, lúc này mới hoàn toàn yên tĩnh lại, lắc lắc bàn tay với Hàn Kinh Niên, nói một câu: “Chào buổi sáng.”
Hàn Kinh Niên luôn im lặng ít nói lần đầu tiên đáp lại: “Chào buổi sáng.”
Hạ Vãn An được cưng chiều mà hoảng sợ nhìn thoáng qua Hàn Kinh Niên, sau đó chậm rãi duỗi lưng một cái.
“Hàn tổng?” Trợ lý Trương mãi không nhận được câu trả lời, lại gọi một câu nữa.
Lần này không chỉ có giọng nói của một mình anh ấy, ngay sau đó còn vang lên mấy giọng nói xa lạ.
Trong đó có một giọng nói Hạ Vãn An rất quen thuộc, là Ngải Khương: “Trợ lý Trương, có phải Hàn tổng không có ở trong văn phòng không?”
Cô ở Hàn thị? (2)
Chờ chút… Giọng nói xa lạ này, nói cách khác vẫn còn một người xa lạ?
Hàn Kinh Niên đã nói qua, anh không thích để người bên cạnh biết quan hệ của anh và cô, nếu như bọn họ đi vào, vậy trắng phải cô sẽ lộ ra sao… Quan trọng hơn là Ngải Khương… Cô và Hàn Kinh Niên đã kết hôn nhiều năm, cô vẫn chưa nói chuyện này với Ngải Khương, hôm qua cô ấy vừa hỏi cô, cô còn trả lời không hiểu rõ người ở văn phòng Tổng giám đốc, hôm nay cô đã ngủ trên giường Boss…
“Không phải chứ, tôi đã đi tìm ở nhưng nơi bình thường anh ấy hay đến rồi, không tìm được, chúng ta thử đi vào trong phòng nghỉ nhìn xem…”
Theo giọng nói của trợ lý Trương lần nữa vang lên, tiếng bước chân ngoài cửa càng ngày càng đến gần, Hạ Vãn An không chút nghĩ ngợi đã chạy đến tủ quần áo bên cạnh.
Cô vừa mở cửa tủ, cả người còn chưa kịp chui vào bên trong, Hàn Kinh Niên vốn đang nằm trên giường chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh cô, tóm lấy cổ tay của cô.
Hạ Vãn An sợ anh nói chuyện, bị người bên ngoài nghe được, không hề để ý đến hình thức ở chung từ trước đến nay không can thiệp vào chuyện của nhau giữa hai người, không chút nghĩ ngợi giơ tay lên, che kín miệng của anh: “Suỵt…”
Hạ Vãn An nhỏ giọng nói, dùng dB chỉ có hai người mới nghe được, “Anh đừng nói chuyện, cẩn thận bị người bên ngoài nghe được, em đi vào trốn một chút, em không thể bị người bên ngoài nhìn thấy… Bằng không quan hệ của chúng ta chắc chắn sẽ không giấu được nữa… Quan trọng hơn là, còn có bạn của em, cô ấy không biết quan hệ của chúng ta…”
Theo lời nói của cô, ánh mắt Hàn Kinh Niên lạnh dần.
Hạ Vãn An nghe thấy tiếng khóa cửa chuyển động, căn bản không có tâm trạng quan sát sự thay đổi cảm xúc của Hàn Kinh Niên, trực tiếp tránh khỏi tay của anh, chui vào trong tủ treo quần áo, nhẹ nhàng đóng cửa tủ lại.
Chẳng mấy chốc cửa phòng nghỉ đã bị mở ra, Hạ Vãn An trốn trong tủ treo quần áo nghe thấy trợ lý Trương gọi: “Hàn tổng…”
Nhưng anh ấy còn chưa nói câu kế tiếp, Hàn Kinh Niên đã mở miệng: “Mấy người đến phòng họp trước đi.”
Theo tiếng ra lệnh của anh, Hạ Vãn An nghe thấy không ngừng có tiếng bước chân đi ra ngoài.
Chờ sau khi trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, cô mới lặng lẽ đẩy cửa tủ quần áo ra một khe hở nhỏ, lén lút liếc ra bên ngoài một cái, thấy đã không còn ai nữa, lúc này mới chạy đến nhà vệ sinh, rửa mặt qua loa, sau đó nhân lúc không ai chú ý vụng trộm rời khỏi văn phòng Tổng giám đốc.

Hôm nay là thứ bảy, hôm qua Hàn Kinh Niên nói hôm nay có buổi họp, kết quả sau khi tất cả mọi người làm thêm chạy tới công ty, anh lại nói một câu “Hoãn cuộc họp đến thứ hai” cho mọi người giải tán.
Trợ lý Trương liếc mắt một cái là nhận ra có biến, đương nhiên sẽ không rời đi như vậy, mà là tìm lý do, cùng Hàn Kinh Niên trở về văn phòng của anh.
Sau khi vào văn phòng, Trợ lý Trương chỉ thấy Boss đại nhân nhìn trái nhìn phải, như thể đang tìm gì đó, anh ấy vừa muốn mở miệng, đã thấy Boss đại nhân mở tủ quần áo ra.
“Hàn tổng? Anh đang tìm gì thế?” Trợ lý Trương thật sự không chịu nổi sự tò mò nữa, mở miệng hỏi.
“Không có gì.” Hàn Kinh Niên nhìn chằm chằm đống quần áo phẳng phiu được treo đầy trong tủ, đóng cửa lại giọng điệu nhàn nhạt trả lời.
Trợ lý Trương “Ồ” một tiếng không nói tiếp nữa.
Hàn Kinh Niên nhìn chằm chằm một bên chăn xốc xếch ở trên giường một lát, chợt lên tiếng: “Cô ấy ở Hàn thị?”
Hạ Vãn An. (1)
“Hả?” Trợ lý Trương bị hỏi đến sững sờ, “Ai?”
“Cô ấy vào Hàn thị từ lúc nào?”
Trợ lý Trương vẫn chưa kịp phản ứng lại: “Hàn tổng, rốt cuộc anh đang nói ai?”
Hàn Kinh Niên im lặng một lút: “Hạ Vãn An.”
Nghe được cái tên này, trợ lý Trương lại ngạc nhiên: “Anh đang nói đến phu nhân sao? Phu nhân vào Hàn thị từ năm ngoái rồi, là ý của Đại phu nhân, Đại phu nhân nói với lão phu nhân, lão phu nhân gật đầu, sau đó phu nhân vào Hàn thị… Việc này cũng đã gần được một năm rồi mà? Phu nhân ở trong bộ phận thiết kế… Lúc Đại phu nhân nói chuyện này, anh cũng ở bên cạnh mà… Hàn tổng… Anh không nhớ rõ à?”

Hạ Vãn An rời khỏi công ty, lúc định gọi xe taxi, mới nhớ ra bản thân đi vội vàng, điện thoại vẫn nằm trong văn phòng của Hàn Kinh Niên.
Cô nhớ ra hôm nay là thứ bảy, không có nhiều người tới công ty, hơn nữa giờ này tám phần là bọn họ đang ở trong phòng họp, thế là vào thang máy quay lại lấy.
Kết quả cô vừa tới tầng cao nhất, đã thấy một đám người đi ra từ trong phòng học rồi…
Giải tán nhanh như vậy à?
Hạ Vãn An sợ hãi vội vàng ấn thang máy, lại đi xuống tầng một, sau đó cô chờ đến lúc đám người kia đã ra về hết rồi, mới vào thang máy đi lên tầng cao nhất.
Cửa văn phòng Hàn Kinh Niên không đóng, cô nhẹ nhàng mở ra đi vào bên trong.
⬅ Trước Tiếp ➡