“Nhưng anh như này cũng sẽ xảy ra chuyện, nếu không, em, em gọi điện cho bác sĩ Tạ, để anh ta tới…”
“Không cần…” Hàn Kinh Niên chỉ nói hai chữ, nhưng nhìn dáng vẻ như cố hết sức, sau đó anh vươn tay chống xuống mặt đất, hình như muốn đứng lên, nhưng anh dùng sức mấy lần, vẫn không có cách nào để bản thân đứng lên được.
“Anh muốn đứng lên sao?” Hạ Vãn An nhớ lại vừa rồi bản thân mới chạm vào anh một cái, đã bị anh hất ra, theo bản năng dừng lại động tác muốn giúp đỡ của mình, “Em đỡ anh nhé?”
Hàn Kinh Niên dừng lại động tác giãy giụa muốn đứng dậy của mình, hơi do dự một lát, mới gật đầu một cái rất nhẹ với Hạ Vãn An.
Lúc này Hạ Vãn An mới kéo Hàn Kinh Niên đến trước người, đưa tay ra, cố hết sức dùng bả vai đỡ cánh tay của anh lên, đỡ anh từ dưới mặt đất đứng lên.
Cứ ngủ như vậy! (1)
Chờ sau khi Hàn Kinh Niên đứng vững, Hạ Vãn An mới khom người nhặt điện thoại lên, cô nhìn thoáng qua thời gian, đã mười một giờ rồi, sau đó cô dùng cơ thể nho nhỏ đỡ lấy Hàn Kinh Niên, vừa chỉ cầu thang: “Lúc này thang máy đã sửa xong rồi, chúng ta đi bằng thang máy, hay đi cầu thang bộ?”
Hàn Kinh Niên không nói chuyện, chỉ xuống tầng dưới.
Hàn Kinh Niên gần như không còn chút sức lực nào, toàn bộ quá trình đều là Hạ Vãn An dùng toàn bộ sức từ khi còn bú sữa mẹ ra, đỡ anh đi đến cửa thang máy.
Bước vào trong thang máy, Hạ Vãn An thấy anh chỉ dưới lầu, cho rằng anh muốn đi xuống dưới, theo bản năng giơ tay muốn ấn tầng một, kết quả đầu ngón tay của cô còn chưa chạm vào số trên thang máy, anh đang tựa vào người cô đột nhiên cầm lấy tay cô, sau đó nhấc lên ấn vào số tầng cao nhất.
Lòng bàn tay của anh khô ráo, tỏa ra sự ấm áp, nhưng đầu ngón tay của anh lại hơi lanh.
Nhịp tim của Hạ Vãn An đột nhiên chậm nửa nhịp, trong lúc nhất thời quên mất phải rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay của anh.
Sau khi Hạ Vãn An tỉnh táo lại, thấy Hàn Kinh Niên vẫn đang nắm chặt tay mình, mặt cô hơi đỏ lên, nhẹ nhàng nhấc tay lên tránh khỏi lòng bàn tay của anh, sau đó vì che giấu sự bối rối của bản thân, cô lung tung tìm một chủ đề: “Anh muốn về văn phòng sao?”
Hàn Kinh Niên nhìn chằm chằm lòng bàn tay trống không, bình tĩnh một lúc, rồi “Ừ” một tiếng.
“Muộn vậy rồi, anh còn muốn làm thêm giờ sao?”
“Không phải…” Sau một lát, Hàn Kinh Niên lại bổ sung thêm một câu: “Nghỉ ngơi.”
“À.” Hạ Vãn An mới vừa trả lời Hàn Kinh Niên, một tiếng “Đinh đong” vang lên, ngay sau đó cửa thang máy trực tiếp mở ra.
Hạ Vãn An tưởng rằng Hàn Kinh Niên muốn nghỉ ngơi, là ý muốn nghỉ ngơi một lát ở trong phòng làm việc, không ngờ anh lại để cô đỡ thẳng anh đến phòng nghỉ trong văn phòng.
Hạ Vãn An nhìn Hàn Kinh Niên vén chăn lên, nằm ở trên giường, nhắm mắt lại, dáng vẻ muốn ngủ qua đêm ở đây, cả người choáng váng.
Ý của anh là muốn ngủ lại ở đây sao?
Hạ Vãn An chớp mắt, hơi thèm muốn: “Anh muốn ngủ à?”
Hàn Kinh Niên từ từ nhắm hai mắt lại, khẽ gật đầu, “Ừm.”
“Ồ…” Hạ Vãn An hâm mộ đến chảy nước miếng ở trong lòng, cô cũng muốn lập tức co quắp trên giường ngủ thật ngon!
Cô thấy trạng thái bây giờ của anh đã tốt hơn nhiều lúc mới gặp ở hành lang, nghĩ thầm có lẽ anh đã không sao rồi, thế là cô không kịp chờ đợi muốn về nhà tắm rửa đi ngủ lại mở miệng nói: “Vậy anh nghỉ ngơi cho tốt đi, em đi trước…”
Nói xong, Hạ Vãn An cầm điện thoại định rời đi,
Nhưng cô vừa mới xoay người, còn chưa nhấc chân lên, Hàn Kinh Niên đang nằm trên giường đột nhiên mở miệng nói: “Tới đây!”
Hạ Vãn An quay lại nhìn anh: “Hả?”
“Tới đây!” Hình như Hàn Kinh Niên đã mất kiên nhẫn, những vẫn lặp lại hai chữ vừa rồi một lần.
Qua đó? Đi qua làm cái gì?
Hạ Vãn An vừa nói thầm trong lòng, vừa lề mà lề mề đi tới hai bước, cô còn chưa đi đến mép giường, anh đột nhiên đưa tay ra kéo cánh tay của cô, kéo cô còn chưa kịp chuẩn bị gì ngã xuống giường, nằm ở bên cạnh anh.
Ầy? Anh có ý gì?
Hạ Vãn An theo bản năng muốn ngồi dậy, chỉ là cô còn chưa kịp hành động, chăn mền đã phủ lên người cô: “Ngủ đi.”
Ngủ đi?
Ý của anh là muốn cô ở lại cùng ngủ với anh sao?
Hạ Vãn An ngẩn người, sau đó mới vô ý thức “Ồ” một tiếng, giơ điện thoại trong tay đến trước mặt, chuẩn bị tắt đèn pin đi.
Nhưng đầu ngón tay của cô còn chưa chạm vào màn hình, anh đang nằm bên cạnh đột nhiên cướp lấy điện thoại của cô: “Cứ ngủ như vậy đi.”
Cứ ngủ như vậy! (2)
Nhưng đầu ngón tay của cô còn chưa chạm vào màn hình, anh đang nằm bên cạnh đột nhiên cướp lấy điện thoại của cô: “Cứ ngủ như vậy đi.”
Nói xong, anh đặt điện thoại của cô lên bên kia gối đầu của anh.
Cứ ngủ như vậy?
Ý của anh là… Ngủ với đèn pin điện thoại của cô đang được bật?
Không biết vì đã hơn nửa đêm, không ai đến sửa mạch điện, hay vẫn chưa sửa chữa xong, cả tòa nhà vẫn trong trạng thái không có điện… Lúc cô cầm đèn pin vừa đụng trúng anh, tình trạng của anh rất tồi tệ, nhưng sau khi có ánh đèn pin trong tay, cả người thoáng chuyển biến tốt hơn chút… Chẳng lẽ, người như thần tiên này, lại sợ bóng tối?
Nghĩ đến đó Hạ Vãn An lại không nhịn được quay sang nhìn Hàn Kinh Niên.