Sau hai năm kết hôn, Hàn tổng luôn đối xử lạnh nhạt với phu nhân… đây là muốn đổ rồi!
CMN! Quả dưa thật lớn! (2)
“Sớm biết thế này đã mang sủi cảo vào đây…” Trợ lý Trương nhất thời kích động nói lời trong đáy lòng ra miệng.
Hàn Kinh Niên lập tức tắt màn hình điện thoại, ngẩng đầu nhìn trợ lý Trương.
Trợ lý Trương nhận ra bản thân vừa mới lỡ lời, lập tức cười làm lành, cẩn thận hỏi: “Ý tôi là, tôi còn chưa ăn sáng, muốn ăn sủi cảo, Hàn tổng, anh có muốn ăn không?”
Hàn Kinh Niên đặt điện thoại xuống dưới tài liệu, lạnh lùng đáp lại: “Không cần.”
“Vậy được rồi, Hàn tổng, tôi báo cáo công việc với ngài trước…”
…
Hơi thở lạnh như núi băng của Hàn Kinh Niên kéo dài đến tận buổi chiều, cuối cùng áp suất không khí trong phòng Tổng giám đốc mới được cải thiện đôi chút.
Cho đến giữa trưa anh cũng không bận rộn lắm, làm thêm đến chín giờ rưỡi tối, mới kết thúc một ngày làm việc.
Ngồi vào trong xe, trợ lý Trương thấy mấy ngày nay anh đều về nhà ở, theo bản năng mở miệng hỏi, “Hàn tổng, vẫn về nhà sao?”
Hàn Kinh Niên không nói chuyện, nhưng vẻ mặt lại lạnh xuống.
Trợ lý Trương không đoán được ý tứ của anh, nhưng thấy anh không từ chối, liền lái xe đi về hướng nhà.
…
Đêm nay anh không về…
Đêm nay anh lại không về…
Đêm nay anh lại lại không về…
Liên tiếp ba ngày, sau khi Hàn Kinh Niên không về nhà, Hạ Vãn An cũng dần thích nghi được với việc anh không ở nhà, một mình cô ở trong căn nhà lớn rộng hơn 300 mét vuông.
Cô nghĩ, sở dĩ khoảng thời gian trước anh về nhà mỗi ngày, chắc là vì cô đã cứu em họ của anh, anh tỏ lòng cảm ơn mới quay về bôi thuốc cho cô đi?
Bây giờ vết thương sau lưng cô đã tốt lắm rồi, anh cũng không trở về nữa…
Cũng may ngay lúc đó cô cũng không dám nghĩ quá nhiều, cho nên bây giờ cũng không quá khó chịu quá mất mát.
Chẳng mấy chốc, thời gian đã trôi qua một tháng, Hàn Kinh Niên không về nhà một lần nào, còn Hạ Vãn An cũng không đụng phải anh ở bên ngoài nhà của anh.
Ngày đầu tiên của tháng mới, đúng lúc cũng là thứ hai, đến công ty, Hạ Vãn An vừa mới đăng nhập vào Wechat trên máy tính, đã nhận được tin nhắn từ Ngải Khương.
Ngải Khương: “Vãn An, không phải tháng trước mình đã cho cậu biết, mình muốn đổi việc sao? Bây giờ cuối cùng mình đã giải quyết xong công việc mới rồi! Hôm nay mình đã làm xong thủ tục nhận chức, chính thức đi làm ngày đầu tiên!”
Hạ Vãn An: “Thật sao? Thật sao? Vậy chúc mừng, chúc mừng!”
Ngải Khương: “Hì hì… Vãn An, cậu không tò mò mình đang làm việc ở công ty nào sao?”
Hạ Vãn An: “Cậu cầu xin mình đi, cầu xin mình tò mò một chút.”
Ngải Khương: “Hả? Thu lại trò đùa lạnh của cậu đi, mình nói ra cậu cũng đừng bị dọa sợ, mình làm ở xí nghiệp Hàn thị, sau này sẽ là đồng nghiệp của cậu!”
Hạ Vãn An gửi một mặt cười: “Thật sao? Cậu ở bộ phận nào? Giữa trưa mình đi tìm cậu ăn cơm!”
Ngải Khương: “Thật đó, mình lừa cậu làm gì? Mình làm ở văn phòng Tổng giám đốc, nhưng nơi này thật sự rất nghiêm ngặt, rõ ràng mình có kinh nghiệm làm việc, nhưng mình vẫn phải thử việc ba tháng.”
Văn phòng Tổng giám đốc… Hạ Vãn An ngạc nhiên, đây không phải là chỗ của Hàn Kinh Niên sao?
Ngải Khương: “Vãn An, cậu có biết không, mình căn bản không ngờ đơn xin việc của mình lại được chấp nhận, đầu tuần bọn họ gọi điện cho mình, mình còn không tin nổi, cho rằng bản thân đang nằm mơ đấy!”
Là người sao? (1)
“Vãn An, cậu đã ở đây được một khoảng thời gian rồi, cậu có hiểu rõ văn phòng Tổng giám đốc không? Mình có cần đặc biệt chú ý điều gì không? Mình sợ mình không cẩn thận đắc tội người khác hoặc là chọc người khác không vui…”
Thấy có tin nhắn mới, Hạ Vãn An nhanh chóng bỏ qua sự thất thần, “Mình cũng không tiếp xúc nhiều với người của văn phòng Tổng giám đốc, cho nên cũng không hiểu rõ…”
Hạ Vãn An nghĩ xưa nay Ngải Khương hay lo lắng, lại gửi thêm một câu: “Cậu đừng nghĩ nhiều, cậu chỉ cần yên phận làm tốt việc của mình, sẽ không xuất hiện vấn đề gì khác.”
Ngải Khương gửi tới một biểu cảm đỏ mặt: “Ừ ừ.”
Sau một lát, Ngải Khương lại gửi tới một tin nhắn: “Vãn An, trưa nay cậu lên đây tìm mình đi, mình còn chưa quen với công ty, tốt xấu gì cậu cũng ở đây được một khoảng thời gian rồi, cậu dẫn mình đi dạo đi.”
Hạ Vãn An không từ chối: “Được, trưa nay gặp.”
…
Giữa trưa, văn phòng Tổng giám đốc tầng cao nhất.
Hàn Kinh Niên đi ra từ trong phòng họp, vừa nghe trợ lý Trương nói chuyện, vừa đi về phòng làm việc.
Đi được một nửa, anh thoáng liếc thấy một bóng dáng rất quen thuộc, bước chân hơi khựng lại, chỉ nhìn thấy bên kia người đến người đi, cũng không nhìn thấy bóng dáng vừa thoáng qua.