⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lòng Tần Minh Nguyệt vô cùng hoảng loạn, không biết phải nói cái gì vào lúc này, lại càng không dám liếc nhìn Lưu Chính Khải một lần nào.
Lưu Chính Khải nhìn bộ dạng chột dạ của Tần Minh Nguyệt, sao lại không hiểu chứ, sắc mặt lập tức tối sầm lại “Con đàn bà đê tiện này, cô dám lén lút ngɵạı tình sau lưng tôi hả? Cô nói, rốt cuộc thì đứa con hoang này là của ai? Để xem ông đây có giết nó không, dám cho ông đội nón xanh mà còn đòi ông nuôi con cho nó à?”
Vẻ mặt ngoan độc của Lưu Chính Khải khiến Tần Minh Nguyệt sợ hãi, cô biết Lưu Chính Khải không phải người hiền lành gì, nếu dám nói thật, anh ta chắc chắn sẽ không tha cho đứa bé này.
“Chính Khải, rốt cuộc thì anh đang nói gì vậy chứ, đứa bé đương nhiên là con anh rồi, anh lấy tờ kết quả này ở đâu vậy? Có phải là nhầm không? Nếu anh vô sinh thì sao lại có đứa bé này chứ?”
Trong lòng Tần Minh Nguyệt cuống lên, không biết nên nói cái gì vào lúc này, nhưng cô biết, nhất định không thể để Lưu Chính Khải tin tờ kết quả này.
Tần Minh Nguyệt nghĩ tới ánh mắt cầu xin của mẹ chồng, trong lòng càng thêm kiên quyết, bất kể thế nào, đứa bé này đều chỉ có thể là con cháu nhà họ Lưu, là con của Lưu Chính Khải.
Lưu Chính Khải như bị đâm vào chỗ đau, sắc mặt càng khó coi.
Chỉ cần là đàn ông đều không thể chấp nhận việc mình vô sinh, vì vậy lúc Lưu Chính Khải mới nhận kết quả cũng giống như suy nghĩ của Tần Minh Nguyệt, nhất định là nhầm rồi.
Nhưng Lưu Chính Khải đi kiểm tra tại bốn, năm bệnh viện khác nhau vẫn nhận được kết quả như vậy, anh ta không thể không tin, chuyện anh ta vô sinh là sự thật không thể thay đổi.
Sau một thời gian suy sụp ngắn ngủi, Lưu Chính Khải đột nhiên nhớ tới Tần Minh Nguyệt đang sinh trong bệnh viện, nếu anh ta vô sinh, thì Tần Minh Nguyệt có đứa bé kia kiểu gì?
Cảm giác suy sụp khi biết mình vô sinh lập tức biến thành cơn tức giận Tần Minh Nguyệt ngɵạı tình, Lưu Khải bất chấp chạy tới bệnh viện, cãi nhau với Tần Minh Nguyệt.
“Tần Minh Nguyệt, đừng cho rằng cô có thể ngụy biện được việc cô lén lút ngɵạı tình, nói ngay, rốt cuộc đứa con hoang này là của ai?”
Lưu Khải nghĩ tới việc mình vô sinh lại càng thêm tức giận, dường như đang hận không thể ra tay xé vụn Tần Minh Nguyệt.
Lúc này, anh ta không muốn nhắc tới nhất là chuyện mình vô sinh, mà Tần Minh Nguyệt lại cố tình sinh ngay một đứa con hoang vào thời điểm này, tất cả đều là giễu cợt anh ta một cách trắng trợn.
Lưu Chính Khải đang tức giận nói không nhỏ, chỉ trong chốc lát, ngoài phòng bệnh đã chen đầy người, thấy Lưu Chính Khải ra tay đánh sản phụ mới sinh xong đều bàn tán ầm ĩ.
Bác sĩ nghe tiếng đi tới, thấy Lưu Chính Khải đang tức giận mà Tần Minh Nguyệt đang gục đầu khóc nức nở, lập tức không vui, nói “Anh này, vợ anh mới sinh xong, đang là lúc thân thể mệt mỏi nhất, nếu có chuyện gì thì hãy nói sau, anh làm vậy không chỉ ảnh hưởng vợ anh mà còn ảnh hưởng tới các sản phụ khác đang nghỉ ngơi trong phòng.”
Nhưng bác sĩ khuyên can cũng không thể khiến Lưu Chính Khải thu liễm cảm xúc, anh ta nghe câu “vợ anh mới sinh xong” kia lại càng giận điên lên.

⬅ Trước Tiếp ➡